Monday, October 26, 2015

Em muốn 1 anh chồng lương 500 000$USD 1 năm



Đây là một lá thư của một cô gái đăng trên mạng, và được một CEO của một công ty trả lời


.......................................................................................................................
Những gì tôi viết sau đây đều thật lòng cả


Tôi 25 tuổi. Tôi rất đẹp, tôi có phong cách và khiếu thẩm mỹ cao, tôi muốn cưới một anh chàng có thu nhập từ 500,000 đô mỗi năm trở lên.Bạn có thể nói tôi là người tham lam nhưng với thu nhập mỗi năm 1 triệu đô thì chỉ được coi là tầng lớp trung bình ở New york

Yêu cầu của tôi không cao. Có ai trong forum này có thu nhập hàng năm là 500 nghìn đô không ? Trong số các bạn có ai lập gia đình chưa ? Tôi muốn hỏi : "tôi phải làm gì để lấy một ông chồng giàu như các bạn ?",

Trong số những anh chàng tôi hẹn hò ,, anh giàu nhất thu nhập chỉ là 250 nghìn đô mỗi năm, đối với tôi mức lương này là quá ít. Nếu như ai đó có ý định chuyển đến 1 căn hộ ở phía tây New york Garden thì mức lương này không đủ để chi tiêu.

Tôi có vài câu hỏi cho các bạn :

1)- Những anh chàng giàu có thường lui tới những địa điểm nào ? ( làm ơn liệt kê ra tên và địa chỉ các quán bar, nhà hàng, phòng tập thể dục ...)

2)- Tôi nên nhắm những độ tuổi nào

3)- Tại sao mấy bà vợ của các đại gia chỉ có nhan sắc trung bình ? tôi từng tiếp xúc với vài người trong số họ, họ chẳng xinh đẹp và chẳng thú vị gì cả, nhưng tại sao họ cưới được những ông chồng giàu có

4)- Các bạn dựa vào những tiêu chuẩn nào để chọn vợ, và những người nào chỉ có thể là bạn gái của các bạn thôi ? ( Mục tiêu của tôi bây giờ là lấy chồng )

Ms. Pretty

***

Sau đây là câu trả lời thẳng thắn của CEO thuộc tập đoàn J.P.Morgans :

Dear Ms.Pretty tôi đã đọc bài viết của bạn và cảm thấy rất thích thú. Tôi đoán có rất nhiều cô gái cũng có những câu hỏi như bạn. Xin cho phép tôi được phân tích tình huống của bạn với tư cách của một nhà đầu tư chuyên nghiệp

1- Trước hết, mức thu nhập của tôi là hơn 500 nghìn đô một năm, đáp ứng được yêu cầu của bạn, vì thế hy vọng mọi người không nghĩ rằng tôi đang phí thời gian ở đây.

2- Đứng dưới góc độ là một doanh nhân ,tôi nghĩ cưới bạn quả là một quyết định thiếu sáng suốt. Câu trả lời rất đơn giản, hãy để tôi giải thích cho bạn hiểu ,gạt qua những chi tiết linh tinh khác thì

3- rõ ràng bạn đang cố gắng trao đổi " nhan sắc" lấy " tiền ", có nghĩa là : A có nhan sắc và B có tiền để mua nó, công bằng và sòng phẳng

Tuy nhiên,vấn đề mấu chốt ở đây là nhan sắc có thể phai tàn theo năm tháng nhưng tiền đầu tư thì không như vậy.

Thực tế phủ phàng là thu nhập của tôi tăng dần qua năm tháng, còn bạn thì không thể ngày một đẹp hơn lên. Vì thế nếu xét dưới góc độ kinh tế mà nói ,tôi là một tài sản luôn luôn tạo ra giá trị gia tăng ,còn bạn chỉ là một tài sản hao mòn.

Hơn nữa không phải hao mòn bình thường mà là hao mòn theo cấp số nhân. Nếu đó là tài sản duy nhất mà bạn có, thì giá trị của nó sẽ bị giảm rất nhiều sau 10 năm nữa

Nếu so sánh với các phiên giao dịch trên phố Wall thì việc tôi hẹn hò với bạn cũng như một phiên giao dịch vậy .Nếu giao dịch bị giảm giá thì chúng tôi sẽ bán, chẳng ai ngốc giữ nó trong một thời gian dài - cũng như việc kết hôn vậy.

Có thể bạn nghĩ tôi thật dã man khi nói ra điều này, nhưng một tài sản mà tieu hao lớn như vậy, thì tốt nhất là nên bán nó đi hoặc cho thuê.

Bạn cần phải hiểu rằng bất kỳ một gã đàn ông nào có mức thu nhập 500,000 đô mỗi năm đều không phải là những gã ngu.

Chúng tôi chỉ hẹn hò với bạn nhưng chúng tôi sẽ không cưới bạn.
Tôi khuyên bạn hãy quên chuyện tìm cách lấy chồng giàu đi.

Thay vào đó hãy tự kiếm cho mình khoản thu nhập 500,000 đô mỗi năm để trở thành đại gia. Việc này có nhiều cơ hội thành công hơn so với việc tìm một thằng giàu mà ngu đấy .

Thân ái

Sumit Kishanpuria -Tổng giám đốc nhân hàng JP Morgan ???

Monday, June 16, 2014

sợ vợ có lợi đó

Ừ, vợ ta – ta sợ chứ có gì đâu mà mắc cỡ!
Khối kẻ huênh hoang lên mặt mắng nhiếc ta rằng: "Đàn ông mà răm rắp nghe lời vợ, sợ vợ một phép thế kia thì có mà vứt!". Nhưng để ta phân tích cho mà nghe nhé!

Đến tháng, lương lãnh mang về, ta mang gửi hết cho vợ. Vợ "phát" lại cho ít trăm dằn túi. "Hẻo" quá nên ta nào dám hào phóng cho các cuộc vui bù khú với bạn bè. Ngày thường, ngoài cà-phê, ta phải tính toán để cắt giảm hết các khoản linh tinh như thuốc lá, cá độ.

Mua sắm cái gì cũng đã phải bàn bạc với vợ, nghe vợ cân nhắc tính toán thiệt hơn. Chẳng thế mà tuy lương chẳng phải thuộc hàng "đại gia", nhưng chỉ sau ít năm cùng vợ tiết kiệm chi tiêu, nhìn lại vợ chồng ta đã có đầy đủ xe tay ga, tivi màn hình phẳng… Thử hỏi, nếu không sợ vợ, có bao nhiêu xài thả cửa hết bấy nhiêu, làm gì có chuyện nhà cao cửa rộng?

Saturday, May 10, 2014

Em 18 tuổi

Giờ thi vừa hết, em đã ào ra, ôm chầm lấy chị và khóc.Giọt nước mắt ấy có thất vọng, nuối tiếc và hình như cả một chút ăn năn.
Chính lúc đó chị thấy giá trị của kì thi vốn rất quan trọng nhưng rồi xét cho cùng cũng chỉ là một cuộc thi.
***
18 tuổi, em còn trẻ con và vụng dại, chưa biết lo và không hề nghĩ ngợi, em vô tư đến ỷ lại trong vòng tay bao bọc của ba mẹ và của chị,cuộc sống màu hồng với gấu bông và những poster lung linh của những anh chàng Hàn Quốc luôn nở nụ cười...

Sunday, April 27, 2014

Gửi em - người tình đầu tiên!


Gửi em - người tình đầu tiên! - 1

Xin cho phép tôi được gọi em bằng một cách xưng hô tạm thân mật và lãng mạn như lúc này, vì tôi biết rằng sẽ không có một lần nào được làm điều này nữa em à! Đã bao lâu rồi hả em, bao lâu cho bức thư đầu tiên với nét chữ nguệch ngoạc kèm theo những lời văn có chút gì đó gượng ép, không tự nhiên của sự dại khờ và bồng bột tuổi 17? Ừ thì cũng hơn 6 năm rồi em nhỉ, tôi còn nhớ chứ, lá thư đầu tôi không gọi em, có thể vì tôi còn ngại, còn ngập ngừng hay chỉ đơn giản là lấp ló đây đó trong mớ cảm xúc không thật và chín chắn của mình. Nhưng giờ đây, lá thư này - một lá thư cuối tôi đang viết gửi em, tôi tin là tôi sẽ có đủ tự tin để đọc lại, để dối diện chứ không phải cất đi như một kỉ niệm lãng quên như lần đầu của tôi. Và tôi cũng mong em chỉ xem bức thư này như lời chào lần cuối của người đã lâu không gặp gửi em một chút gì đó rồi em có thể để cơn gió mang đi, như vậy nhé!

Chồng ơi, em sắp ngoại tình!

Chồng ơi, em sắp ngoại tình!
Chồng ạ! Đã biết bao ngày em vật lộn với nỗi dau bị anh phản bội, bị anh coi thường và ngậm ngùi nuôi con gần như một mình. Em thật sự rất mệt mỏi!
Đúng như lời anh nói: “Em hãy ngoại tình đi, em đừng chạy theo anh nữa!”. Em đã khóc ròng rã, stress và suy sụp hoàn toàn. Em tưởng chừng không thể vượt qua được.
Ngày này qua ngày khác em cứ thấp thỏm mỗi lúc anh ra ngoài, anh về muộn, mỗi lúc điện thoại của anh đổ chuông và những lần anh ôm điện thoại chạy vào nhà vệ sinh dù chỉ 30 giây. Em tủi thân mỗi khi bị anh mắng chửi, chê trách dù lỗi không phải do em gây ra.
Đã có với nhau hai đứa con nhỏ nhưng anh vẫn ham chơi, cờ bạc, gái gú… Anh sống như một gã trai chưa vợ, chưa vướng bận chuyện gia đình. Em đã đi tới tận cùng của nỗi đau. Em những tưởng mình sẽ héo mòn rồi kiệt sức, tưởng như em sẽ mãi mãi không bao giờ thoát ra được...
Rồi một ngày đẹp trời, em tự bật dậy, em yêu đời lạ. Em trang điểm, em gặp gỡ bạn bè và em tự cho mình những phút giây thư giãn ở spa thay vì ngồi nghĩ về

Sự thật đớn đau sau cánh cửa phòng tập

Sự thật đớn đau sau cánh cửa phòng tập - 1Em nhí nhảnh, xinh tươi và trẻ trung khiến tôi theo đuổi đến hụt hơi. Mất gần hai năm cưa cẩm cùng biết bao nhiêu lần móc túi trả “tình phí”, tôi mới rước được em về nhà “làm của riêng”. Hai vợ chồng đều là dân văn phòng nhưng làm việc ở hai công ty cách nhau đến mười mấy cây số nên cứ buổi trưa là chúng tôi tùy nghi di tản, chỉ sum họp trong mâm cơm tối ở nhà.
Vợ tôi biết lợi thế xinh đẹp và trẻ trung của mình nên rất chịu khó chăm chút nhan sắc, đầu tư kỹ càng cho việc trang điểm và ăn mặc khi ra đường. Ngày nghỉ, em dành gần hết thời gian cho việc lượn lờ ở các shop thời trang để nâng cấp độ sành điệu của mình. Yêu và tin tưởng tuyệt đối vào vợ nên dù em có đi một mình hay mất tăm từ chiều đến tối với lý do “tụ tập bạn bè”, tôi cũng không mảy may nghi ngờ hay tra vấn gì vợ.
Thỉnh thoảng có dịp ngồi chém gió với mấy đồng nghiệp nam ở cơ quan, tôi vẫn thường tự hào về vợ mình. Nhưng đúng là nói trước bước chẳng qua. Cách đây hơn hai tháng, vợ tôi thông báo cô ấy đăng ký một lớp tập thể dục thẩm mỹ để giữ gìn vóc dáng. Nghĩ vợ chồng trẻ, chưa con cái gì nên vợ muốn eo thon, dáng đẹp một chút cũng chẳng sao, tôi gật đầu tắp lự và còn sốt sắng đèo vợ đi sắm sửa đồ tập.

"Nốt đêm nay thôi nhé!"



"Nốt đêm nay thôi nhé!"Anh! Giờ này chắc anh đang ngủ rồi phải không? Trái tim em đau quá, biết phải làm sao đây? Cuộc sống sao nhiều trái ngang, em không thể nào ngờ được chúng ta lại có thể gặp nhau và trao nhau nhưng phút giây hạnh phúc đó. Suốt cuộc đời này em sẽ không thể nào quên được, những kỷ niệm và khoảnh khắc ấy sẽ mãi mãi trong trái tim em, và anh -  người đã cho em những phút giây hạnh phúc, tuyệt vời.
Em biết em hành động thế này là sai rồi! Nhưng làm sao có thể ngăn được trái tim phải không anh? Mình đến với nhau vì tình cảm. Như anh đã nói, “người anh yêu chỉ có một, đó là vợ anh”, còn em, chỉ là người anh có cảm tình thực sự.
Anh biết không? Dù có thế nào thì em cũng cảm ơn anh nhiều lắm! Anh đã cho em niềm hạnh phúc tuy ngắn ngủi nhưng cũng đủ lắm rồi. Em không hối hận vì những chuyện đã xảy ra giữa em và anh, suốt đời này em sẽ nhớ mãi… nhớ mãi không quên anh yêu ạ!
Khi rời xa anh, cuộc sống của em thật buồn tẻ, cô đơn, gia đình là mái ấm nhưng tại sao lại không níu giữ được chúng ta, tại sao chúng ta lại thoát khỏi nó để đến

Trót yêu người phụ nữ có chồng

Trót yêu người phụ nữ có chồng - 1Em và cô ấy quen nhau được đã được 7 tháng, cô ấy hơn em 5 tuổi nhưng vẫn rất trẻ trung, xinh đẹp. Trong một lần tình cờ, cô ấy xin vào làm ở nhà hàng nơi em đang làm việc. Lúc đầu, em cũng chẳng để ý nhiều tới cô ấy bởi em ít nói, sống trầm lặng và không thích hỏi han người khác.
Nhưng trong một lần uống rượu ngà ngà say, chẳng hiểu sao trong đầu em lại nghĩ về cô ấy. Em đã tự nhủ bản thân mình rằng: nhất định phải tìm hiểu cho kỹ về cô ấy mới được. Và khi hỏi ra thì em mới biết cô ấy đã có gia đình và một bé gái 3 tuổi.
Cô ấy chia sẻ rằng, cô ấy và chồng phải xa nhau vì những sứt mẻ trong cuộc sống. Khi biết được sự thật như vậy, em nghĩ mình đã hết hy vọng rồi… nhưng chính cô ấy đã khiến những tình cảm trong em lại trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Đó là sự quan tâm gần gũi của cô ấy, từ hành động đến những cử chỉ nhỏ nhất, cô ấy quan tâm em mọi lúc mọi nơi, khuyên nhủ em đủ điều trong cuộc sống… và em cũng chẳng biết mình đã yêu cô ấy tự bao giờ?

Muốn cướp em từ tay chồng sắp cưới

Muốn cướp em từ tay chồng sắp cưới - 1
Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại biến thành kẻ như thế nữa. Tôi không phải là kẻ đồi bại đến như vậy nhưng tình cảm đúng là điều không ai có thể nói trước. Tôi – một mẫu người đàn ông trong mơ của bao nhiêu cô gái lại đang si mê một người sắp lên xe hoa thành vợ của người đàn ông khác.
Tôi năm nay 27 tuổi, đẹp trai, có công ăn việc làm tốt, gia đình lại khá giả, nề nếp. Có rất nhiều người ao ước được làm bạn gái của tôi nhưng không hiểu vì duyên số chưa đến hay vì họ không hợp với tôi mà tôi không yêu nổi một ai trong số họ. Thậm chí có nhiều người còn được giới thiệu, dắt tới tận nhà tôi, tổ chức cho hai đứa đi hẹn hò nhưng chỉ được 1 lần là tôi chán và không muốn gặp lại.
Tôi đã từng yêu một người nhưng sau đó chia tay. Từ đó tới nay tôi chưa yêu thêm

Hạnh phúc của người đàn bà bị chồng phản bội

Hạnh phúc của người đàn bà bị chồng phản bội - 1Cưới nhau được gần một năm, anh bỗng chốc trở thành con người khác hẳn, anh không còn lãng mạn yêu chiều tôi như xưa nữa. Lấy lí do bận công việc anh đi tối ngày, lúc nào anh về tới nhà cũng trong bộ dạng say xỉn, người nồng nặc mùi bia rượu, kể cả chuyện vợ chồng anh cũng bỏ bẵng. Tôi đã từng lo lắng rất nhiều cho anh vì sợ anh bận bịu công việc mà ảnh hưởng sức khỏe. Muốn có thời gian chăm chồng nên tôi vẫn chưa quyết định sinh con.
Nhưng một ngày, tôi hoảng hốt khi thấy chồng mình tay trong tay với cô gái lạ đi vào trung tâm thương mại, quá bất ngờ và hoang mang bởi không tin là chồng mình lăng nhăng như vậy. Tôi lặng lẽ theo sau, khi thấy chồng mình yêu chiều cô gái kia, nhìn hai người vui vẻ mà mắt tôi nhòe đi lúc nào không hay, dù cố kìm nén cảm xúc thật của mình nhưng tôi vẫn không ngừng khóc. Chạy vội vào nhà vệ sinh, tôi lau nước mắt và trang điểm lại lớp phấn mắt đã nhòe, cố trấn an bản thân rồi lầm lũi ra về trong sự đau đớn.