Saturday, July 12, 2014

Blog Radio 102: Yêu em mười phần

Email của bạn đọc Ngọc Nga Đây là một truyện ngắn mà tôi rất thích, nội dung và ý nghĩa của câu truyện đã cho tôi thấm thía được rất nhiều điều, và tôi nghĩ nó cũng thật sự bổ ích cho những ai đã, đang và sẽ làm vợ đấy.

Vì vậy, tôi gửi câu chuyện này đến blog radio để câu chuyện này được nhiều người biết đến hơn, để rồi cùng nhau suy ngẫn và trao đổi ý kiến với nhau. Rất mong chương trình blog radio sẽ đăng tải câu chuyện này.. Tôi rất thích nghe chương trình blog radio bởi giọng đọc rất hay và những câu chuyện rất ý nghĩa.

Blog Radio số 102 mang tới các bạn một truyện dịch được bạn đọc Ngọc Nga sưu tầm, đánh máy lại và gửi tới Blog Radio:


Blog Radio 101: Mắt yêu

Blog Radio số 101: Mắt yêu chuyển tể từ truyện ngắn Đôi mắt gửi từ tác giả quen thuộc, một bác sỹ tương tai - blogger MeiMei. Mời các bạn cùng thưởng thức Blog Radio của tuần này!


Blog Radio - Anh nói cô và anh không hợp nhau, con đường anh đi khác hoàn toàn với con đường cô đi, anh nói anh không thể đợi cô thêm ba năm nữa, anh nói anh mệt với những cuộc cãi nhau, anh nói có thể anh sẽ ảnh hưởng đến con đường cô chọn, ảnh hưởng đến ước mơ của cô, anh nói tình yêu phải giống như mây, được trôi tự do mới là tình yêu đẹp, cuối cùng anh nói anh đã có người khác.


Vậy là anh và cô chia tay. Cuối cùng cô cũng tin rằng yêu đôi khi không cần lý do, nhưng lý do cho một cuộc chia tay lại quá nhiều. Rõ ràng là bộ phim có ba người đóng, nhưng cho đến cuối cùng, cô vẫn không hề có họ tên. Có lẽ tình cảm cũng giống như số mệnh của bong bóng xà phòng, cho dù ta có cẩn thận bảo vệ nó thì đến cuối cùng nó vẫn sẽ vỡ.

Blog Radio 24: Nếu ta yêu nhau vào tháng 4…

Tháng 4,
Em mơ, mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở… đang dần khép lại. Chỉ còn vài ngày nữa thôi ta lại chào tạm biệt mùa hoa loa kèn - mùa thu “non” của Hà Thành.
Khi những ngày tháng 4 dần cạn thì những dòng xúc cảm, kỷ niệm dành cho nó vẫn mênh mang những dòng email, blog của bạn đọc.
Và hôm nay, Blog Radio dành tặng các bạn chương trình đặc biệt. Bạn đã sẵn sàng cùng Blog Radio thực hiện một cuộc hành trình trên con đường tạm biệt tháng 4 chưa?
Những ngày cuối tháng tư
(Blog Radio) - Những ngày cuối tháng tư, buổi sáng bầu trời thật xanh, nắng dịu và gió hiền biết bao.

Em thức nhiều hơn để viết và học bài. Thỉnh thoảng giữa đêm khuya, lại chạy òa ra balcon, nhìn xuống lòng đường vàng ánh đèn, họa hoằn lắm mới có tiếng rao của người bán hàng rong đêm.

Tiếng còi xe ô tô thi thoảng cất lên, em lại nhớ anh từng nói lâu lắm rồi không được nghe tiếng bim bim còi xe ấy. Ngoài kia là phố, là gió, là ánh đèn vàng, những vỉa hè trống rỗng âm thầm. Trong khi nơi anh nắng và xanh biển...
Cách nhau đến 10 tiếng, khi em đi ngủ là khi anh tỉnh giấc. Vậy nên em không ngủ nữa, em cùng nhìn ra chân trời đen thẫm ở phía xa rất xa, nơi anh choàng dậy trong một ngày xuân tháng tư, anh lấy xe đi làm. Có lẽ vội vàng rời khỏi căn hộ, vừa huýt sáo vừa dõi mắt ngắm biển, mà nghe từng hơi gió thơm thơm thổi mái tóc mềm.

Blog Radio 23: Nói với Anh về... "Người thứ Ba"

Chúng ta thường có một quan niệm, rằng tình yêu thật sự chỉ có một, tình yêu thật sự thì không thể san sẻ… Nhưng ta sẽ phải làm gì khi tình yêu của mình xuất hiện “người thứ 3”?
Có bao giờ bạn nghĩ đến chuyện kể cho người yêu của mình về người thứ 3 ấy? Tâm sự của những người thứ 3? Bạn nghĩ gì về điều này?
Mời các bạn cùng lắng nghe tâm sự của blogger Hà Lan Girl gửi tới Blog Radio: Những dòng viết mang tên: Nói với Anh về... "Người thứ Ba"

Blog Radio 22: Bình yên là gì mà ai cũng muốn?

Theo bạn, bình yên là gì?

Bình yên là... Sau một ngày làm việc, chạy ngay về nhà, tắm rửa, ăn uống, bật nhạc lên và lôi quyển sách ra đọc.

Bình yên là khi bạn cảm thấy mình cô đơn nhìn về một phía nào đó.. không có ai cả… nhưng bạn biết có một ngươi nào đó đặc biệt đang đứng ở đó...

Bình yên là khi ngồi trên xe buýt với cái đầu trống rỗng nhưng nặng nề, nhìn cảnh đời vụt qua liên tục trước mắt nhưng không màng bắt lại, cứ để nó tuột đi, trôi đi. Hướng lòng đến một bến xe buýt bất định vô hình.

Bình yên là khi nằm dài giữa bãi biển, ngắm trời đêm khoáng đãng, nghe sóng vỗ ì ầm…

Bình yên là khi ngắm cái lưng một ai đó, dù mình biết cái lưng đó không thuộc về mình.... nhưng vẫn ngắm nhìn và chờ đợi.

Bình yên là khi anh ôm chặt lấy em vỗ về, lau nước mắt: Anh ở đây rồi! Đừng sợ em yêu!
Bình yên là khi thấy những người thân hạnh phúc...!
Bình yên là khi biết mình luôn có một gia đình để quay về…
Các bạn vừa lắng nghe những lời “định nghĩa” hết sức gần gũi về sự bình yên được Blog Radio tổng hợp từ các diễn đàn và blog cá nhân của cư dân mạng.
Bình yên là gì hẳn mỗi người đều có những câu trả lời riêng, nhưng Blog Radio chắc chắn một điều, đó là nếu có điều gì đọng lại sau những biến cố, khó khăn trong cuộc đời một con người, thì đó chính là mong muốn bình yên… Các thính giả đang lắng nghe Blog Radio có nghĩ như vậy không?
Và bình yên, đôi khi giản dị lắm, đó là những phút bình dị nhất, ta thả mình với nó, ngắm nhìn, mỉm cười, bước chậm lại một chút, đó là bình yên!
Hãy cùng Blog Radio dành những phút đầu tiên của chương trình với một bài viết đặc biệt, một lời cầu nguyện bình yên cho những ai đã bước sang một thế giới rất xa… bài viêt “Nơi ấy có bình yên không cậu?” -  gửi từ Blog Lan Tử Viên.
Tiếp tục với chủ đề Bình yên là gì mà ai cũng muốn? Mời các bạn lắng nghe với những lời tâm sự về sự bình yên trong tình yêu được gửi từ email của Bảo Duyên - xucakaxu@gmail.com.
Kết thúc chương trình là một entry hóm hỉnh về sự Bình yên được gửi từ blog Lê Cao.
Và đích của chương trình Blog Radio 22 với chủ đề bình yên, Blog Radio sẽ trao cho các bạn chìa khóa của sự bình yên qua một câu chuyện kể rất ngắn… Mời các bạn lắng nghe:
Chúng tớ tạm biệt cậu. Cậu như cánh chim trắng sượt qua ánh mắt rồi biến mất vào rặng cây. Cuộc đời của con người mỏng manh và ngắn ngủi đến nhường ấy. Nhưng tớ biết, lòng yêu đời đã một lần ghé đến thì sẽ ở lại mãi mãi, nhé?
Sáng nay chúng tớ đến nhà cậu. Trời hơi mưa, những ngọn đồi xanh sẫm in trên nền xám rầu rầu, bãi cỏ ngậm nước nằm im lìm dưới gót chân lũ bò đang nhẩn nha cúi xuống.
Mẹ cậu gầy và xanh như cọng cỏ. Mẹ cậu buồn và đẫm nước như giọt sương cong trĩu cành. Chúng tớ chào cậu, cậu chẳng nói câu nào, cứ nhìn bằng ánh mắt xa xăm quá.
Chúng tớ vòng qua con đường dốc ngoằn ngoèo, lối mòn đất quanh co gập ghềnh men theo những ngọn đồi im lìm rũ tóc, sương sớm vẫn chưa kịp tan, phủ trên đỉnh đồi một màu bàng bạc day dứt.
Chúng tớ đi dọc con suối trong veo, lác đác những bậc rêu xanh trễ nải, không khí loãng và thanh tịnh. Họa hoằn có tiếng bước chân của những người dân lạo xạo chen giữa âm thanh lành lạnh của gió thổi, tiếng chim chóc cất lên đứt đoạn như những hồi chuông thủy tinh lắc rắc rồi vỡ vụn.
Chúng tớ ngồi bên cậu, trò chuyện với cậu giữa tiếng gió lau lách qua ngọn đồi vừa mới đốt, đất còn đen nhám và từng đám lá cháy vàng phủ xuống lặng lẽ đơn độc. Sao cậu chẳng nói câu gì. Cậu chỉ cho bọn tớ cánh chim trắng vừa sượt qua trước mặt rồi biến mất sau đám cây, một cây cầu nhỏ không có thanh vịn bắc chênh vênh qua con suối, dưới làn nước trong veo là những viên sỏi to, nhỏ màu đen được thời gian mài phẳng lì.

Blog Radio 21: Tâm sự của đêm...

Đã bao giờ bạn có những đêm thật trong, thật sâu chỉ có ta với ta, được đối diện với cảm xúc của riêng mình? Trong khoảnh khắc chỉ có bạn và đêm, bạn nghĩ tới điều gì?
Không biết các quý thính giả đang lắng nghe Blog Radio có yêu Đêm không nhưng rất nhiều bạn đọc email tới Blog Radio tâm sự rằng họ yêu bóng đêm.
Có những thời điểm trong cuộc sống, đêm là lúc xoa dịu được tâm sự của con người và đêm cũng là lúc người ta thật với mình nhất! Không chỉ có vậy, trong bóng đêm, con người dễ mềm lòng, dễ có cảm giác cô đơn… để đôi khi, chỉ cần thấy vài ô cửa YM, vài cái nick còn sáng… người ta cũng cảm thấy bớt trống trải… Còn gì bằng khi ta có một người bạn lắng nghe và ở bên mình chia sẻ những xúc cảm đặc biệt ấy?
Xin được bắt đầu câu chuyện của Blog Radio 21 với chủ đề Tâm sự của đêm hôm nay với bài viết gửi từ Blog Tree – email: hoalanchuong_ctn@yahoo.com và mời bạn nghe cùng chúng tôi dạo theo những dòng xúc cảm đêm, vẽ nên bức tranh đậm mùi hương hoa đêm qua một bài viết gửi từ blog Donacamela’s … Trong bức tranh phố đêm, hoa đêm ấy, còn có bóng của một cô gái và một chàng trai đổ dài trên phố…
  • Đêm ngồi mơ nắng
(Blog Radio) - Chiều hôm nay, Hà Nội bỗng gió sau những ngày nắng ấm. Đi học về, rẽ xe vào một ngõ khác, chẳng phải đường về nhà mình, chỉ là ngày xưa mình hay đi đường ấy thôi. Thấy một em gái đang gồng mình lên đạp xe ngược chiều gió. Chiếc khăn mỏng quấn nhẹ ở cổ bay phần phật. Tự dưng thấy cái khăn ấy thật đẹp. Trong gió mà cứ nhẹ nhàng bay kiêu hãnh. Không, nói đúng hơn là hình ảnh cô bé ấy rất đẹp. Như việc con người gồng mình lên trong cuộc sống đầy rắc rối này.
Cái thi vị hóa ấy có lẽ học được từ cậu, trong những câu từ giải thích những bức tranh tượng hình của mình, cậu thường kể cho tôi nghe nhiều điều. “Có những điều không thể chỉ nhìn bằng mắt. Cũng chẳng nhìn được nếu chỉ bằng tâm. Phải chăm chú nhìn rồi phiêu hồn mình về đâu đó, con sẽ thấy những cảnh dung dị thân thương nhất, rồi những cảnh ở nơi xa xôi mà con thấy trên TV, rồi khi tất thảy tâm trí và ánh mắt con gặp nhau, con sẽ nhìn thấy ngọn nguồn của bức tranh trong lòng người vẽ”. Có lẽ vì thế, cứ 2 , 3 tháng lại về với những màu vẽ nhọ nhem của cậu, về với những bức tranh dở dang, những nét xiên ngang dọc trên bức tranh cậu treo trong phòng, lại ngẫm nghĩ, lại trò chuyện. Và thể nào cũng lại kết thúc bằng cãi vã. Cháu bỏ đi. Rồi 2 ,3 tháng sau lại mò về… Như một vòng tuần hoàn không khép kín…
Ảnh minh họa: Deviantart
Tháng 4 đến. Dạo này thấy mình cứ gấp gáp, vội vã sao ấy. Chẳng hiểu tự bao giờ, cứ thích chờ tháng 4 về. Hình như tại lúc ấy cây bàng lá xanh mỡ màng. Hình như tại lúc ‎ ấy hoa loa kèn nở trắng rộ phố phường, màu trắng tinh nguyên và hương thơm đến vô cùng. Hình như tại tháng 4 là lúc hoa bưởi thơm ngát nhất. Cũng chẳng hiểu tại sao, có lẽ cái này tại học theo bà nội, nên thích mùi hoa bưởi. Nấu chè, ướp bột sắn…Thích cả mùi hoa bưởi lẫn lộn đâu đó trong mùi tóc ngày xưa…
Từ tháng 4 lại nhớ đến tháng 9, mùa thu già của Hà Nội. Nắng vương lại những hàng cây, những cột đèn đỏ xanh người ta dừng xe rồi lại tấp nập đi, nắng quyến luyến cả những cái nắm tay của những người đã xa nhau nhưng vẫn còn tình cảm…

Giữa đêm, mong ngày mai có nắng đến xao lòng…

Gửi từ Blog Tree (sẽ vững vàng như Cây) – email: hoalanchuong_ctn@yahoo.com
  • Hoa và đêm…
(Blog Radio) - Không ra khỏi nhà sau 10h tối. Tôi cứ tưởng như thế là... ngoan! Và, từ lâu, cứ "bảo thủ" như thế. Đến hôm nay, mới nhận ra rằng: thật là lãng phí, khi không dạo phố đêm. Nhất là với một người mình ưng gọi là "người yêu". Nhất là trên con phố gần nhà, con phố với những ngõ hẹp, chố sãng, chỗ tối. Tôi biết các bạn đang nghĩ gì. Hai kẻ dạo phố giờ đó, phố hẹp, chỗ sáng, chỗ tối? ...
Không! Tôi muốn nói rằng: con phố đó có rất nhiều mùi hương. Là những loài hoa tỏa hương về đêm. Tôi thích khoác tay anh, và nhắm mắt, cảm nhận rồi đoán là chỗ đang qua có hoa gì. Tôi thích như thế... Tôi đã từng mơ làm họa sỹ. Nếu tôi là một họa sỹ thiên tài, tôi sẽ vẽ... mùi hương hoa đêm. Thứ đang làm tôi ngây ngất...
Này nhé, vừa ra khỏi nhà. Mùi hương len nhè nhẹ, thoang thoảng,... nhất định rồi. Hoa ngọc lan. Khi đi qua, sẽ có vài cánh rơi xuống tóc nằng nặng...
Đi một đoạn nữa, chỗ này, những tòa nhà cao san sát nhau. Ngoài hè là những chậu cây cảnh. Thơm nồng nàn. Đó là hoa nguyệt quế. Mùi hoa này, gần giống với mùi hoa quất, hình dáng của nó cũng giống nữa, mọc từng chùm, trắng tinh (ngày xưa ở nhà, tôi vẫn thường ngắt những chùm hoa quất vào gội đầu, mùi hương sẽ thơm mãi đến mấy ngày sau)
Lại đi nữa. Đêm thật huyền diệu. Giờ đó, không còn xe cộ. Thưa người qua lại. Và, hình như là giờ để các loài hoa đêm thi nhau tỏa hương. Thơm nồng nàn hơn hoa nguyệt quế nữa. Bây giờ là hoa nhài. Từng chậu lớn, hoa nở trắng tinh. Nguyệt quế thì từng chùm. Nhài thì từng bông tròn hơn. Nếu tôi là họa sỹ, tôi sẽ vẽ mùi hương, và vẽ sao, để người ta có thể cảm nhận được rằng: mặc dù đều thơm, nhưng mùi hoa nhài, nhất định khác mùi hoa nguyệt quế
Vì bên cạnh tôi là anh. Nên tôi cứ việc nhắm mắt. Đi, bao giờ ngửi thấy mùi hương thì dừng lại và đóan. Trò này rất vui. Thơm nhè nhẹ, nhưng không thể lẫn được. Mai chiếu thủy. Nhất định rồi. Những bông trắng, bé xinh, khiêm nhường. Nhưng mùi hương thì không thể chìm khuất. Dìu dịu, nồng nồng. Giá mà tôi có thể vẽ được nhỉ?
Tôi lại nhắm mắt và đi. Bây giờ, là một mùi hương rất ngọt. Ngọt, nhưng nồng, như đã lên men. Hoa trà mi. Đúng rồi. Hình dáng giống hoa nhài, nhưng rất lớn. Cũng màu trắng. Tôi đưa mặt sát lên những cánh hoa trắng mịn. Ngọt. Say. Thoáng thoáng như hương mật ong, nhưng thanh tao hơn.
Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)

Nồng, hắc, và thơm cuống quýt. Nhất định rồi. Hoa dạ hương. Chắc vì thế mà được gọi là dạ hương. Trong mấy loài hoa đêm thì mùi dạ hương có vẻ "phô" hơn cả. Tôi cũng thích, nhưng không bằng mấy loài kia.
Chúng tôi lại đi. Lần này, mùi hương rất nhẹ. Nhưng ngọt, và buồn. Tôi nói: hoa giun. Nhất định rồi. Mùi gần giống hoa trà mi, nhưng nhẹ hơn, khó nhận thấy hơn. Trên cánh cổng sắt của tòa nhà bên đường là một giàn hoa giun. Anh bảo: hoa này không thơm. Tôi cãi lại. Và liền nhón tay ngắt một chùm để chứng minh...
Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)

Anh cười nhìn tôi gật đầu... Mùi hoa giun, ngọt, nhẹ và buồn buồn, khi tôi ghé chùm hoa lên mũi hít hà lần nữa, thì anh đã cúi xuống... Như chỉ để hít hà hương hoa ban đêm, một chiếc hôn thật nhẹ.... Mùi hoa giun váng vất. Tôi không nghĩ là tôi yêu anh, chỉ là, tôi rất thích dạo chơi như thế...
Mà, các loài hoa đêm, hầu hết đều màu trắng. Sao lại trắng và thơm thế nhỉ? Chỉ có hoa giun, mùi hương chín, và hoa sẽ càng đỏ sẫm màu thì càng chín và càng thơm ngọt hơn. Có lẽ, tôi sẽ yêu người mà tôi ưng gọi là "người yêu" đã cùng tôi, khám phá những loài hoa đêm...
Gửi từ Donacamela’s blog  

Vài nét về tác giả blog: Em đánh dấu thời gian, bằng cơn mưa xanh. Em đánh dấu niềm vui, bằng nụ cười của anh. Em đánh dấu con đường, bằng gốc cây nở hoa màu vàng... Khi em quay lại, mọi thứ đều biến mất. Dĩ nhiên là em đi lạc...
Anh cười nhìn tôi gật đầu... Mùi hoa giun, ngọt, nhẹ và buồn buồn, khi tôi ghé chùm hoa lên mũi hít hà lần nữa, thì anh đã cúi xuống... Như chỉ để hít hà hương hoa ban đêm, một chiếc hôn thật nhẹ.... Mùi hoa giun váng vất. Tôi không nghĩ là tôi yêu anh, chỉ là, tôi rất thích dạo chơi như thế... Mà, các loài hoa đêm, hầu hết đều màu trắng. Sao lại trắng và thơm thế nhỉ? Chỉ có hoa giun, mùi hương chín, và hoa sẽ càng đỏ sẫm màu thì càng chín và càng thơm ngọt hơn. Có lẽ, tôi sẽ yêu người mà tôi ưng gọi là "người yêu" đã cùng tôi, khám phá những loài hoa đêm... Gửi từ Donacamela’s blog  Vài nét về tác giả blog: Em đánh dấu thời gian, bằng cơn mưa xanh. Em đánh dấu niềm vui, bằng nụ cười của anh. Em đánh dấu con đường, bằng gốc cây nở hoa màu vàng... Khi em quay lại, mọi thứ đều biến mất. Dĩ nhiên là em đi lạc... Blog Radio thực hiện theo Blog Tree và Blog Donacamela

Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất!

Mọi người có tin vào duyên số không? Theo em thì hai con người hoàn toàn xa lạ, không hề biết đến nhau, thế mà cuộc đời đưa đẩy thế nào mà lại đến được với nhau thì đó đã là duyên số. Để chứng minh cho câu nói đó và cũng để giải thích cho chủ đề “Phản thông điệp ngày 1- 4”, em xin “tường thuật” lại câu chuyện của cô giáo em qua lời kể của chính cô, đảm bảo không sai một câu, chẳng thiếu một từ. Em dùng ngay nickname Meimei để đặt tên cho “nhân vật phụ” là em nhé!
Ngày hôm đó sau khi đã chuẩn bị xong mọi thứ, Meimei gọi bạn đến đón và họ có mặt tại nhà cô giáo dạy tiếng Nhật lúc 7h tối để mừng sinh nhật con trai cô tròn 12 tuổi.
Chồng cô giáo xuất hiện, nghe cô kể thì chồng cô là người Hàn, nghe chồng cô nói chuyện thì không ai có thể biết được đây là một người Hàn chính gốc.
Khi mọi người đang tập trung vào bữa tiệc thì em nhỏ con cô giáo bỗng dưng hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, sao bố là người Hàn mà con và mẹ lại là người Trung Quốc?
Cô giáo không bất ngờ vì con cô lúc nào cũng hỏi những câu rất dí dỏm, và thế là Meimei và bạn của cô được nghe một câu chuyện hết sức bất ngờ qua lời kể của cô giáo.
Cô nói:
- Con trai, con không chỉ là người Trung Quốc, trong người con còn mang dòng máu của người nước Hàn nữa đó nhé.
Ngày đó sau khi chia tay với mối tình đầu, mẹ đã đến với đất nước được mang tên: Sứ sở của hoa anh đào để nghiên cứu thêm về văn hóa Nhật. Ngày đó mẹ đăng ký lớp học Văn hóa và suốt những năm bên Nhật là khoảng thời gian mẹ cảm thấy thật vui vẻ và hạnh phúc.
Mẹ thuê nhà bên ngoài và ở một mình, nhiều lúc cảm thấy trống trải và cô đơn vô cùng, lại chưa thoát khỏi tâm trạng chia tay với người yêu nên những ngày đầu tại vùng đất Fukuoka là những ngày thật thê thảm, tưởng chừng như mình không còn lý trí để vượt qua nữa.
Thi thoảng bận rộn với các công việc trên lớp và cuộc sống, mẹ lại ra đứng ngoài cửa sổ ngắm cây xương rồng nhỏ nhắn mà người đó tặng mẹ, ngưới đó nói nó có thể sống được mà không cần tưới nước đến 3 tháng, mỗi khi ra đứng ngoài cửa sổ đều là những khi tâm trạng mẹ không thoải mái, và những lúc đó mẹ đều tình cờ nghe thấy âm thanh của tiếng đàn Violon được kéo bởi một người nào đó ở đối diện ngay với khu dân cư mẹ ở, và qua được một khoảng thời gian thì mẹ phát hiện ra rằng tiếng kéo Violon đó là của một người con trai ở đối diện ngay với khung cửa sổ phòng mẹ nhìn sang khu nhà ở đối diện.
Khoảng cách giữa hai khu nhà cũng không xa, nhưng vẫn không đủ để mẹ nhìn thấy rõ khuôn mặt nhân vật chính của nhà đối diện... Thế là các buổi chiều của mẹ đều trôi qua với những bản bản nhạc của người đó, nghe thật du dương và truyền cảm.
Thế nhưng có một tuần liền mẹ không nghe thấy tiếng đàn đâu cả, và dần dần cũng thôi không để ý đến nữa. Mẹ nghĩ chắc người ta cũng như mình, thuê nhà rồi cũng đến lúc phải dọn đi ở chỗ khác, vậy chắc người ta dọn đi chỗ khác rồi ...
Mẹ lại say mê với những thú vị của lớp học pha trà, múa trống, múa quạt và nghệ thuật gấp giấy của Nhật Bản, mẹ trở thành người nước ngoài khéo nhất lớp về những động tác pha trà, rót trà và múa, rồi được cử đi làm thử ở một nhà hàng có tiếng là giữ lại được nét truyền thống văn hóa Nhật Bản, tại đó người ta sắp xếp cho mẹ vào vai một Geisha mới vào việc. Nói là một Geisha nhưng công việc của mẹ chỉ là pha trà và rót trà cho khách nước ngoài, nó như quảng bá lại hình ảnh một Geisha ngày xưa của Nhật để khách nước ngoài được hiều hơn về văn hóa trà Nhật Bản, và lúc đó mẹ là người Trung Quốc đầu tiên được vinh dự làm Geisha trong một tháng đó.
Trong khoảng thời gian vừa học vừa làm, thời gian của mẹ trở nên gấp gáp và bận rộn hơn, thời gian ở nhà cũng không được nhiều, chỉ có chút ít vào buổi trưa và những lúc đã khuya lắm rồi mẹ mới được trở lại với căn phòng của mình.
Nơi làm thử của mẹ có đủ các thể loại để quảng bá văn hóa Nhật, trong thời gian làm thử đó, có một lần nhà hàng mở hội: "Văn hóa Nhật qua bàn tay du khách" và mẹ lại vào vai một cô gái Trung Hoa với cách pha trà Nhật Bản.
Buổi tiệc diễn ra thật long trọng và cũng vì thế mà mẹ bận rộn hơn thường ngày, pha trà và rót trà cho khách trong bộ Kimono truyền thống mà hàng ngày mẹ vẫn làm.
Đến một bàn chỉ có một vị khách đang ngồi một mình, mẹ đang định pha trà thì người đó đứng dậy và đi lên phía dành cho người biểu diễn. Anh ta chơi một bản nhạc mang đậm chất Nhật Bản và mọi người vỗ tay rộn rã. Trở lại về chỗ ngồi, mẹ tiếp tục với công việc của mình. Vừa pha vừa rót và tiếp chuyện khách.
- Quý khách chỉ đến đây một mình hay còn đợi thêm ai nữa không?
- Tôi chỉ đến đây một mình, nếu có thể cô hãy ngồi làm bạn với tôi được không?
- Oh tất nhiên là được, bài nhạc quý khách vừa thể hiện rất hay, hôm nay chương trình này được tổ chức đều là để người nước ngoài thể hiện, lẽ nào quý khách cũng là người nước ngoài?
- Không lẽ cô cũng là người nước ngoài?
Mẹ vừa cười vừa trả lời một cách tinh nghịch:
- Không, tôi là một cô gái Nhật chính thức, còn quý khách đến đây từ nước nào?
- Tôi đến đây từ đất nước Trung Hoa, rất vui được làm quen với cô ....
Mẹ và người đó đã có một cuộc nói chuyện thật vui vẻ, với ý định nói đùa khách một chút rồi nói sự thật sau, nhưng bất ngờ người đó có việc phải đi, thế là lúc đó mẹ không có cơ hội nói thật.
Meimei và bạn cùng với con cô giáo hồi hộp nghe cô giáo kể, nhưng vẫn chưa thấy sự xuất hiện của chồng cô. Con cô giáo hỏi tiếp:
- Mẹ ơi, thế bao giờ thì bố con xuất hiện trong câu chuyện của mẹ?
Cô giáo cười và lại kể tiếp:
Một tháng làm thử kết thúc, mẹ chỉ còn bận với những việc trong lớp. Thời gian ở nhà cũng nhiều hơn, và một buổi chiều chợt nhớ ra rằng mình còn cây xương rồng chuyển lên trên ban công mà không để ý gì đến, mẹ vội vàng chạy lên ban công xem nó thế nào.
Ban công khu dân cư mẹ ở được thiết kế theo kiểu dùng chung, những người nào ở tầng thượng thì được quyền sử dụng ban công đó, trên đó có rất nhiều cây cảnh và hầu như cây nào cũng lớn, chỉ duy có cây xương rồng của mẹ là nhỏ nhất.
Một người nào đó đang tưới nước cho cây và bỗng dưng tưới sang cả cây xương rồng của mẹ, mẹ vội vã nói với người đó:
- Đừng tưới nước cho cây xương rồng của tôi, nó có thể sống mà không cần tưới nước đến 3 tháng đấy.
- Thế cô định không tưới nước cho nó đúng 3 tháng sao? - Anh ta không quay mặt lại và tưới sang các cây khác.
- Nếu thế thì sao? - Mẹ cũng bướng bỉnh hỏi lại người đó.
- Nếu thế thì cô đến xem cây xương rồng của cô đi.
Mẹ đến xem cây xương rồng rồi nhìn thấy nó lõm mất một khoảng, dựng nó lên thì thấy bên trong bị hỏng, hình như nó bị úng.
- Anh hay lên đây tưới nước cho cây xương rồng của tôi đúng không?
Mẹ vừa hỏi vừa quay mặt lại nhìn người con trai vẫn đang quay lưng tưới nước cho các cây khác, anh ta nhẹ nhàng nói:
- Có, tôi có tưới nước cho nó...
- Anh có biết là anh đã làm nó chết vì bị úng nước rồi không? - Mẹ thấy người đó vẫn như đang dửng dưng với mình, còn không chịu quay mặt lại khiến mẹ không chịu được và tiếp tục:
- Này anh kia, anh có nghe thấy gì không vậy? Tôi đang nói chuyện với anh đấy, anh không hiểu phép lịch sự tối thiểu sao?
Anh ta dừng tưới nước và quay mặt lại nói với mẹ vẫn bằng giọng rất nhẹ nhàng và điềm tĩnh:
- Nhưng chỉ là vừa rồi tôi mới tưới nước cho nó thôi, tôi thấy cây xương rồng của cô thiếu nước nên tưới cho nó một ít, ai dè nhìn xuống thì thấy nó bị lõm nên tôi biết nó chết rồi.
Nói xong anh ta nhìn vào mặt mẹ, và bất chợt mẹ nhận ra đó là "người đồng hương" hôm trước tiếp chuyện trong chỗ làm việc. Mẹ bất ngờ và chút nữa thì dùng tiếng trung nói chuyện với anh ta. Anh ta tiếp:
- Cô sao thế? Cây xương rồng là quà kỷ niệm của cô à? Cô nhìn sang ban công của khu nhà đối diện đi, ở đó có nhiều loại xương rồng tôi trồng lắm, vì mới dọn sang bên này chưa được bao lâu, lại gấp gáp quá nên tôi chưa chuyển chúng sang đây được, nếu cô vẫn còn buồn vì cây xương rồng kia thì tôi có thể tặng cô một loại xương rồng khác.
Mẹ đang suy nghĩ xem có nên nói thật với anh ta không thì bị tỉnh lại bởi những lời nói đó.
- Ồh, trước đây anh sống bên khu nhà đó àh?
- Vâng, tôi mới dọn sang đây được 3 tuần, trước đây tôi ở ngay phòng bên dưới ban công đó, tôi học Nhạc, còn cô?
Mẹ lại bất ngờ vì hóa ra người trước đây hay kéo Violon vào buổi chiều lại chính là anh ta, cũng không ngờ anh ta lại chuyển sang ở cùng tầng với mẹ, thế là hóa ra mẹ đang cùng sử dụng cái ban công này với anh ta được 3 tuần rồi mà không biết, và lại cũng thật ngẫu nhiên vì gặp được anh ta trong bữa tiệc lúc trước, anh ta lại là đồng hương với mẹ nữa, nhưng hình như anh ta không nhận ra mẹ vì trong lúc làm việc, mẹ được người ta hóa trang thành một Geisha với bộ tóc, bộ Kimono và khuôn mặt trắng xóa bởi phấn nên anh ta không nhận ra cũng đúng. Mẹ ấp úng rồi trả lời câu hỏi của anh ta:
- Àh, tôi học Văn, chủ yếu nghiên cứu Văn hóa Nhật, anh là người Trung Quốc phải không?
Anh ta giật mình rồi hỏi lại mẹ:
- Sao cô lại hỏi thế?
- Anh còn nhớ bữa tiệc mà anh tham gia chơi đàn không? Tôi chính là người pha trà và tiếp chuyện anh trong bữa tiệc đó, anh nhớ chứ?
Anh ta lại giật mình và cười ha hả.....
- Àh tôi nhớ ra rồi, không ngờ tôi và cô còn được gặp lại, rất vui lại được gặp cô ... - Anh ta cười trìu mến.
Mẹ quyết định dùng tiếng Trung nói với anh ta:
- Àh, hôm đấy tôi nói với anh tôi là người Nhật, nhưng thực ra tôi nói dối anh đấy, tôi là người Trung Quốc, anh cũng biết rằng...
Chưa để mẹ nói hết câu, người đó đã nói chen vào:
- Tôi cũng biết rằng hôm đó là ngày nói dối, và lúc đấy thì không biết cô có nói dối tôi không, nhưng lúc đấy tôi cũng nói dối cô đấy, vì có việc gấp phải đi nên tôi chưa kịp nói thật với cô, vậy thì hôm nay tôi cũng có cơ hội để được nói thật rồi, thực ra tôi là người Hàn, sang Trung Quốc học 2 năm rồi và vừa sang Nhật được 1 năm...
Hóa ra anh ta cũng nói dối, mẹ thở phào vì nói ra được sự thật, nhưng cũng thật bất ngờ vì anh ta là người Hàn, và lại sang Trung Quốc học được 2 năm nữa. Thế là từ đó cứ mỗi lần gặp anh ta trên ban công là mẹ và anh ta lại nói chuyện với nhau. Có những buổi chiều trôi qua thật nhẹ nhàng, anh ta kéo Violon thật say sưa như một nghệ sĩ và không biết từ lúc nào, ban công trở thành nơi hẹn hò quen thuộc, cũng không biết từ lúc nào, mẹ đã mê hoặc dáng dấp, mê hoặc tiếng đàn của anh ta.
Nhiều lúc anh ta giống như một cái máy nghe để mẹ kể chuyện này kia, để lúc vui thì anh ta vui cùng mẹ, lúc mẹ buồn thì anh ta như hộp giấy lau đi nỗi buồn của mẹ. Rồi mẹ nhớ ra là phải xin lỗi anh ta về chuyện cây xương rồng, vì mẹ đã nghi ngờ anh ta làm chết cây xương rồng của mẹ.
Anh ta từ từ nói:
- Em đã sống trong sự hoang tưởng của tình yêu, ngay cả xương rồng sống bền bỉ như vậy mà trên người nó cũng còn có gai kia mà, để làm gì em biết không? Để thích nghi với cuộc sống, cuộc sống của nó cũng có nhiều thử thách lắm, tình yêu cũng vậy, chẳng có thứ tình yêu nào sống mãi với ảo tưởng được cả, bản chất của nó phải được thể hiện qua nhiều thử thách, và qua mỗi lần thử thách đó sẽ cho em kinh nghiệm rằng: Nếu em thắng thì em sẽ sống với một tình yêu đẹp, và nếu em thua, em sẽ mất đi tình yêu đó...
… Mẹ và người đó trở nên thân thiết với nhau hơn, cứ thế cho đến năm cả 2 đều chuẩn bị tốt nghiệp, mẹ và người đó đều bịn rịn không biết phải nói với nhau những điều gì trong 2 tháng cuối cùng trước khi về nước. Cả 2 đều bối rối.
- Ngày mai anh phải về Hàn rồi, em còn ở lại thì chăm sóc giúp anh những cây xương rồng này nhé.
- Sao lại là ngày mai? Chẳng phải tháng 6 mình mới tốt nghiệp sao? - Mẹ bất ngờ hỏi lại.
- Anh về trước để tìm tài liệu thực tế và thực tập, em nhớ chăm sóc kĩ, đừng để xương rồng bị chết nhé.
Mẹ thoáng buồn rồi im lặng và bật khóc... Ngày mai anh ấy sẽ về nước. Mẹ sẽ không còn được gặp lại anh ấy nữa...
Bỗng dưng anh ta cười rồi đưa tay lau nước mắt trên má mẹ và nói:
- Xem em kìa, em biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày nói dối mà.
- HẢ? - Mẹ đỏ mặt và không nói được câu nào. Còn người đó đã nói ra câu mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ mẹ có thể quên:
Nhờ có câu nói dối đó mà anh đã biết được thứ gì thực sự quan trọng với mình, chính nó đã cho anh dũng cảm để nói với em rằng: Anh yêu em.
Về sau có rất nhiều khó khăn vì mẹ và người ấy là hai con người của hai đất nước khác nhau, có nhiều thử thách khiến đôi lúc mẹ nản lòng, nhưng những lúc nản lòng mẹ lại nhớ đến lời của người ấy: Chẳng có thứ tình yêu nào sống mãi với ảo tưởng được cả, bản chất của nó phải được thể hiện qua nhiều thử thách, và qua mỗi lần thử thách đó sẽ cho em kinh nghiệm rằng: "Nếu em thắng thì em sẽ sống với một tình yêu đẹp, và nếu em thua , em sẽ mất đi tình yêu đó"...
Bây giờ thì con thấy đấy, mẹ đã vượt qua rất nhiều thử thách, và người đã cùng mẹ vượt qua những thử thách đó, là người ngồi bên cạnh con, vừa đứng dậy và đang kéo cho chúng ta nghe bản nhạc Violon mà mẹ thích nhất, con thấy không?

Phản đề cho ngày 01 - 04
Câu chuyện nên dừng lại ở đây, rất tiếc em chỉ vào vai phụ ơi là phụ thôi,nhưng điều mà em muốn nói ở đây là:
Tháng 4 đang đến, tháng 4 bắt đầu bằng một ngày nói dối, có những lời nói dối sẽ chẳng có ý nghĩ gì, nhưng có những lời nói dối mà nhờ có nó ta hiểu được rằng: Tình yêu chưa nói đôi khi được phát hiện bởi những lời nói dối, và đó thực sự là những lời nói dối rất dễ thương.
Có những lời nói dối mà ta thừa biết đó là những lời nói dối, nhưng nhờ có nó mà ta hiểu được rằng người nói dối đã quan tâm đến ta như thế nào khi nghĩ ra những lời nói dối để khiến ta vui khi ta đang buồn, và đó thực sự là những lời nói dối dễ thương.
Có những lời nói dối sẽ gây nên hậu quả không lường trước, và nhớ có nó mà ta hiểu rằng nói dối sẽ thật sự có ý nghĩa khi nói đúng hoàn cảnh, nói dối vì cái tốt và nói dối với mục đích tốt. Đó là những lời nói dối dễ thương.
Có những lời nói dối mà có thể bạn đã bỏ quên, bạn còn nhớ "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henry không? Thực ra đó là một lời nói dối rất thiện, hoặc có những lời nói dối rất đẹp mà có thể bạn chưa được biết đến…
(Tái bút của tác giả khi kết thúc câu chuyện mời các bạn lắng nghe trong file audio Blog Radio 20)
Blog Radio thực hiện theo Blog MeiMei 

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?

Nếu ví những xúc cảm của tình yêu giống như hương vị của cuộc sống thì tình yêu của bạn có vị gì?
Tươi mới như những trái dâu tây
Mát lạnh như kem bạc hà?  
Ấm nóng như một cốc sữa?
Đắng như ly cà phê đen không đường
Ngọt đắng  như một thỏi sô cô la?
Tình yêu có thật nhiều hương vị, màu sắc và chắc chắn chỉ có bạn mới cảm nhận rõ nhất tình yêu của mình có vị gì… nhưng có những tình yêu mà người trong cuộc chẳng tìm được chút hương vị…
Nếu một ngày nếu hương vị tình yêu đã nhạt, bạn sẽ làm gì? Tiếp tục vun đắp cho nó hay bỏ mặc mình trôi theo những cảm xúc mới? Mời các bạn lắng nghe những dòng tâm sự gửi từ email của bạn Ban Mai -  banmai783@yahoo.com
(Blog Radio) - Đôi khi em tự hỏi trái tim mình có dành cho anh hay không?
Hôm qua đi ngoài phố em thấy những hàng cây bên đường đã rụng hết lá, chỉ còn những cành khẳng khiu, chẳng còn những tán lá rủ, không có những chùm đèn ven hồ. Tất cả dường như im lặng như những tiếng trở mình của mùa đông rất khẽ.
Ven hồ nhiều đôi tình nhân hạnh phúc. Một chàng trai gầy và cao đi cùng một cô bé nhỏ nhắn xinh xinh. Đang đi, chân cô bé bị trượt xuống, có vẻ rất đau, chàng trai chẳng nói lời nào, chỉ cúi xuống cõng cô bé lên lưng, những bước đi vội vã chở nặng tình yêu.

Em tự hỏi nếu anh cõng em thì sao? Chưa bao giờ phải không anh, em biết dường như anh và em xa lạ lắm, em cứ cố lại gần anh hơn thì dường như anh càng xa ra. Em đã nói với anh rằng: "Em yêu anh đủ nhiều để dời xa anh, nếu có một cô gái khác khiến anh hạnh phúc hơn", nhưng em lại chẳng thể rời xa anh bởi em yêu anh nhiều hơn chính bản thân em. Đã bao lần em tự nhủ "Kiến ơi, phải yêu bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh" nhưng em không thể, em yêu anh nhiều hơn tất cả để không thể rời xa anh. Mà có cô gái nào bên cạnh khiến anh hạnh phúc hơn không? Vậy tại sao em lại phải rời xa anh?

Trước mắt em, lại thêm một chàng trai nữa đang cõng một cô gái trên lưng anh. Cậu bé đó rất trẻ, cả cô bé nữa, nhưng không phải vì cô bé bị ngã, cũng không phải vì chân cô bé đau, chỉ đơn giản là cậu bé muốn cô bé ở gần mình hơn. Bên họ có cả những cánh hồng. Hình như chưa bao giờ anh tặng em những bông hồng như thế. Em cũng không buồn đâu. Nhưng anh à, em thấy dường như càng ngày tình cảm em dành nơi anh càng chạy đi đâu mất, em đã cố gắng để buộc chặt nó vào anh, nhưng không thể, những tình cảm nơi trái tim bướng bỉnh của em cứ nhảy nhót…
Ảnh minh họa: Deviantart
Em không yêu anh nữa ư? Không hẳn!
Em không quan tâm đến anh nữa ư? Không phải!
Em yêu một người khác ư? Càng không phải!  
Em quá bận rộn ư? Cũng không phải!
Vậy thì tại sao? Có lẽ là em thay đổi, đơn giản thế thôi.
Thời gian thay đổi, không gian thay đổi, tất cả đều thay đổi vậy thì tại sao em lại không? Em có thể ít yêu anh hơn, có thể chỉ coi anh là một người bạn. Nhưng sau này cũng có thể sẽ khác phải không anh?

Nhìn những hàng cây trụi lá kia anh có biết thực ra chúng đang chứa trong mình những mầm non mới đầy sức sống - có thể sẽ là những chiếc lá xanh tươi, cũng có thể chẳng là gì cả. Em và anh cũng vậy đấy, có thể là người yêu, có thể là bạn, cũng có thể là những người xa lạ. Đôi khi ranh giới mong manh lắm, đôi khi cũng chẳng ai đi phân định danh giới làm gì… Như khi em nhìn tất cả với trái tim mình em thấy sao mong manh thế! Ranh giới dường như chỉ là một cái gật đầu thôi… Hôm nay một người bạn mời em đi uống nước, em biết nếu đi có thể em sẽ chẳng bao giờ trở về bên anh nữa. Em định nhắn tin hỏi ý anh, nhưng em lại sợ một điều gì đó mong manh!
Ảnh minh họa: Deviantart
Anh có biết đôi khi em mong một sự cấm đoán nhỏ nhoi để em không gật đầu, nhưng anh dường như mờ ảo lắm… Giờ này em vẫn không biết mình có nên đi hay không, đó là một người tốt, nhưng em sợ mình sẽ đổi thay. Em cố gắng nhìn thật sâu vào trái tim mình nhưng trong đó là gì anh biết không? Có hình anh không? Hình như có, mà dường như là không. Tất cả ký ức hiện về, những điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”.  Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!
Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp
Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi.
Blog Radio thực hiện theo email của Ban Mai Vũ – banmai783
Về tác giả Blog BanMai783Chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ đơn giản là người bình thường,bình thường như những người bình thường khác…

Blog Radio 18: Người tình một đêm

Nếu một ngày bạn cảm thấy muốn khóc…hãy gọi tôi,
Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười nhưng tôi hứa sẽ khóc cùng bạn!
Nếu một ngày bạn muốn chạy trốn tất cả… hãy gọi tôi,
Tôi sẽ không yêu cầu bạn dừng lại, nhưng tôi sẽ chạy cùng bạn!
Nếu một ngày bạn không muốn nghe ai nói nữa… hãy gọi tôi,
Tôi sẽ đến bên bạn và chỉ im lặng!
Nếu môt ngày bạn gọi đến tôi mà không thấy tôi hồi âm…
Hãy đến bên tôi! Vì lúc đó tôi mới là người cần bạn…
Các bạn đang lắng nghe Blog Radio số 18 thân mến!
Khi bế tắc và khó khăn nhất trong cuộc sống, bạn sẽ tìm đến ai? Những người thân yêu nhất hay một người xa lạ mình chưa bao giờ quen biết? Đã bao giờ bạn tin rằng một người xa lạ có thể an ủi và mang đến cho bạn một niềm tin trong lúc bạn thất vọng nhất chưa?
Mời các bạn nghe truyện ngắn Người tình một đêm với thông điệp rất đặc biệt:
Linh đổ người xuống chiếc ghế bành. Đôi giày cao gót nửa trượt khỏi gót, nữa vắt vẻo trên những đầu ngón chân. Chiếc túi xách chỉ treo hờ trên ngón tay và một quai rũ ra. Nước mắt lăn trên gương mặt bất động của cô. Linh 31 tuổi, vừa chấm dứt một mối quan hệ kéo dài suốt tám năm. Chiều hôm nay, anh đã dắt một cô gái xinh tươi đến trước mặt cô và mỉm cười giới thiệu: “Bạn gái anh! Anh và cô ấy đã quen nhau lâu rồi”.

Tám năm trời. Tám năm trời cả hai bên nhau, anh không hứa hẹn gì, chỉ thỉnh thỏang chăm sóc cô và “mè nheo” với cô khi lâm bệnh. Anh luôn tìm đến cô khi gặp khó khăn, khi cần một người an ủi. Có lúc, cô bóng gió về một cuộc hôn nhân. Anh trả lời: “Anh rất quý em nhưng không muốn bắt em chờ đợi, hiện anh chưa thể ổng định cuộc sống của mình thì không thể nói đến chuyện tình cảm”. Cô vẫn thầm nghĩ anh là người chín chắn, có trách nhiệm và âm thầm chờ đợi. Cô không tiếc khi san sẻ vật chất cho anh, những lúc anh yêu cầu. Rồi giờ đây, cũng vẫn còn bấp bênh sự nghiệp, anh hân hoan dẫn đến trước mặt cô một người con gái và cau mày khó chịu trước sự ngỡ ngàng của cô. Anh cộc lốc: “Chỉ tại em ngộ nhận, anh đã hứa hẹn gì đâu! Anh bảo em không chờ đợi nghĩa là không hề yêu em. Sao lại bắt anh nói thẳng ra điều đó”. Anh ngỏ ý rằng từ nay về sau, cả hai vẫn là những người bạn tốt. Thì ra, từ trước đến nay, mối quan hệ giữa hai người chỉ là chiếc khăn khô, vắt không nổi một giọt tình!
Khi môi đã mềm vì nước mắt, Linh cựa mình ngồi dậy, Cô cảm thấy cần phải nói với anh những gì mà khi đối diện nhau, cô đã không thể nào cất tiếng. Cô đã xóa tên anh trong điện thọai nhưng từng con số vẫn còn lưu trong trái tim cô. Những ngón tay Linh run run ấn phím…
Chuông đổ. Không đợi ngừơi bên kia đầu dây lên tiếng, giọng Linh rưng rưng:

- Không phải em trách anh, giận anh, nhưng em chỉ muốn nói một sự thật rằng em thấy mình bị tổn thương!

Linh bật khóc…

Cô không thể ngờ được rằng khi nói cùng anh những lời trách móc, cô lại rơi nứơc mắt thế kia. Một giọng nói xa lạ và ấm áp vang lên:

- Có người đã làm cô tổn thương ư?

Linh giật mình. Trong cơn xúc động, những ngón tay cô đã bấm nhầm số cuối.

- Xin lỗi…

- Cô có cần tôi làm gì cho cô không?

Linh im lặng. Giọng nói tha thiết quá. Bây giờ đã gần 11 giờ đêm. Người bên kia điện thọai hòan tòan xa lạ với cô. Linh định mở lời cám ơn và sau đó tắt máy, nhưng không hiểu sao cô vẫn chần chừ.
                  Ảnh minh họa: Deviantart.com

- Cô ổn không? Cô làm tôi lo quá.

- Anh với tôi là hai người xa lạ kia mà - Linh buột miệng.

- Pháp luật không quy định hai người xa lạ thì không được giúp đỡ nhau.

Linh phì cười và muốn trêu anh chàng xa lạ này:

- Nếu tôi bảo tôi muốn anh đến nhà tôi thì anh nghĩ sao?

- Cô đọc địa chỉ đi.

Vẻ chân thành sốt sắng trong giọng nói khiến Linh không dám đùa nữa.

- Tôi không dám làm phiền anh.

- Tôi không cảm thấy phiền. Nếu cô cảm thấy không tin tưởng tôi thì…

- Không… Tôi không có ý đó.

- Tôi nghe thấy giọng cô sũng nước. Tôi nghĩ rằng tôi có thể làm một điều gì đó giúp cô. Cuộc sống đã cho cô một nỗi đau, cũng sẽ cho cô một người để xoa dịu nỗi đau. Đơn giản thế thôi. Tất nhiên, tôi chỉ đến khi cô đồng ý.

Đơn giản thế thôi ư? Có thật là chỉ đơn giản thế thôi không? Linh không biết. Nhưng cô cảm thấy mình sẽ rất tiếc nuối nếu không gặp người đàn ông đặc biệt này. Và cô đọc thật chậm dòng địa chỉ… Cô nghe thấy tiếng bút chạy trên tờ giấy. Người đàn ông lên tiếng:

- Được rồi, tôi sẽ đi ngay, nhưng cô cố kiên nhẫn chờ tôi nhé.
Anh ấy cúp máy. Linh chìm vào một nỗi hoang mang. Hôm nay quả là một ngày đáng nhớ trong đời cô. Chấm dứt một tình cảm của chính mình trong vòng tám năm đằng đẵng và tình cờ biết một người đàn ông kỳ lạ. Tất cả như mơ. Hay đây lại là một chiêu lừa gạt nào đó? Kim đồng hồ dịch từng chút một. Ơ hay, mình chờ ai thế nhỉ? Mình tin vào lời hứa của một người đàn ông xa lạ ư? Hay nhỉ! Anh ta sẵn sàng bỏ ra hơn một tiếng đồng hồ để đến đây vì một người chưa từng quen biết ư? Rõ ràng đây chỉ là một lời đùa và mình chỉ mất thời gian một cách vô ích. Linh nghĩ thế và cô tắt đèn, định bụng sẽ leo lên giường ngủ. Giây phút này, mối bận tâm của cô không còn là anh và mối tình tha thiết gần mười năm trời mà là một người đàn ông cô chỉ mới biết qua giọng nói.

Có tiếng xe dừng trong ngõ vắng. Linh lật đật chạy ra khỏi giường ngủ, bật đèn lên và mở toang cửa sổ. Một người hàng xóm về khuya. Cô không trở vào nữa mà đứng yên ở đấy. Có thể đêm nay cô sẽ chẳng thể nào yên giấc…
Máy Linh rung. Một tin nhắn từ số máy của người đàn ông lạ. Anh ấy bảo cô cố gắng chờ, anh ấy nhất định sẽ tới, đừng sốt ruột. Vẫn chưa đến giờ hẹn nhưng một tiếng đã trôi qua. Người đàn ông này cảm thông với sự chờ đợi của cô. Sao cuộc đời lại cho cô gặp một người khác thường đến thế? Linh bỗng cảm thấy bình tâm và tin cậy người đàn ông này biết mấy. Thời gian lại trôi qua… Máy Linh lại rung. Giọng người đàn ông lạ vang lên:

- Tôi đang đứng trước cửa nhà cô.

Linh bước xuống và mở cửa.

Trước mặt cô, một người đàn ông còn trẻ, dáng người mảnh dẻ, gương mặt thanh tú, mái tóc bồng bềnh. Có thể anh kém cả tuổi cô.

- Chào cô, cô muốn đi đâu cho khuây khỏa không?

Linh không trả lời, chỉ mơ màng ngồi lên xe anh. Một cảm giác lâng lâng như đắm mình trong mộng phủ lấp cả người cô. Anh đưa cô đi trên những con đường rợp bóng cây xanh và dừng lại bên một dòng sông. Anh dựng xe cạnh bên, ngồi xuống, mặt hướng ra sông và nói:

- Tất cả rồi sẽ trôi đi như những dòng sông… Có thể có ai đó đã làm cô tổn thương ghê gớm, nhưng đó là một phần tất yếu của cuộc đời…
Linh ngồi xuống cạnh anh:

- Tôi cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến cảnh anh ấy mượn tiền tôi để vui chơi cùng bạn gái… Đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Sự thật có thể là thế, cũng có thể không là thế. Thật ra thì anh ấy cũng hoàn trả tôi tiền sau những lần mượn. Tôi đã không hoàn toàn vô tư khi giúp đỡ người khác, phải không?

- Tôi đến đây không phải để phán xét mà để nhìn cô bình yên. Con người không phải gỗ đá, cũng không phải thiên thần. Tôi có thể hiểu cảm giác của cô… Không dễ dàng vượt qua… Nhưng cứ đau khổ mãi vì điều này thì thật vô ích. Anh ấy đang sống cuộc đời vui tươi của anh ấy. Cô có đau khổ đến đâu thì anh ấy cũng chẳng đến bên cô và trao cho cô hạnh phúc. Tôi nói thì dễ nhưng làm…

- Tôi làm được!
Cả hai cùng im lặng. Hai người nhìn nhau, ánh mắt anh như những nụ hôn khẽ khàng đặt lên vết thương lòng của Linh.
Ảnh minh họa: Deviantart
Linh cất tiếng:

- Tôi sẽ không buồn nữa…

- Hãy xem là cô đang mơ. Ngày mai, chúng ta sẽ như chưa từng gặp trong đời. Tôi đến đây chỉ để nhìn thấy cô bình yên.

- Cuộc đời có những người kỳ lạ như anh sao? Chạy từ đầu này đến đầu kia của thành phố chỉ vì muốn giúp đỡ một người phụ nữ mình hòan toàn chưa quen biết?

- Tôi thì nghĩ rằng quay lưng với nỗi niềm của ai đó mới là điều kỳ lạ.

Linh đột ngột hôn lên trán anh một nụ hôn.

- Đã từng có ai đựơc anh giúp và hôn anh thế này chưa?

- Chưa!
Người đàn ông vẫn điềm tĩnh, không chút bối rối.

- Tôi hôn anh thay cho những người đã từng được anh giúp đỡ.

- Cám ơn cô, chưa từng có ai xúc động vì tôi đến thế, sự xúc động ấy cho thấy cô có một tâm hồn đẹp.

Người đàn ông lạ chở Linh về tận nhà. Có thể hỏi tên anh nhưng Linh không hỏi. Cô tin rằng anh là một giấc mộng đẹp của đời mình. Anh chúc cô ngủ ngon rồi mới phóng xe đi.
Giây phút ấy, Linh thấy như đôi cánh lộng lẫy của một vì thiên sứ đang đổ bóng vàng xuống ngôi nhà cô trước khi trở lại với thiên đường...
Blog Radio thực hiện theo truyện ngắn Blog Hot Boy (st)
Về blog Hot Boy"A SECRET MAKES A WOMAN WOMAN". Blog tôn vinh, nâng cao giá trị nhân văn,Vẻ Đẹp Tâm Hồn Phụ Nữ Việt Nam...