Wednesday, August 19, 2015

Phía sau anh hùng không thể thiếu mỹ nhân ?


"Kề vai sát cánh"
Là nhà đồng sáng lập kiêm chủ tịch điều hành của Alibaba- gã thương mại điện tử khổng lồ Trung Quốc. Lớn lên trong nghèo khó, 2 lần trượt đại học rồi từ một giáo viên, Jack Ma trở thành tỷ phúcông nghệ giàu nhất Trung Quốc với khối tài sản 25,3 tỷ USD. Thế nhưng thông tin về người phụ nữ đứng sau thành công của Jack Ma lại khá ít ỏi. Bà là Zhang Ying, vợ của Jack Ma.
Zhang gặp Ma tại Viện Sư phạm Hàng Châu, nay là Đại học Hàng Châu, khi hai đều là sinh viên. Cặp đôi này kết hôn sau một thời gian ngắn tốt nghiệp vào cuối những năm 1980, cả hai đều tham gia vào công việc giảng dạy.
"Ma Yun (Mã Vân) không phải là một người đàn ông đẹp trai, nhưng tôi đã đổ gục bởi anh có thể làm được nhiều điều mà những người đàn ông đẹp trai không thể làm được", Zhang nói.

 Hậu phương vững chắc của tỷ phú Jack Ma - 1

 “Cô ấy giúp đỡ tôi rất nhiều trong sự nghiệp lẫn gia đình”, Jack Ma - Tỷ phú giàu thứ 2 Trung Quốc từng chia sẻ về vợ của mình

Tuesday, October 22, 2013

Đa cấp...chuyện giờ mới kể! (phần 1)

Gần đây, câu chuyện xoay quanh loại hình bán hàng đa cấp có vẻ đang là một chủ để khá là nóng trên các mạng xã hội và các trang báo. Hết loạt phóng sự trên báo điện tử VTC về đời sống “bầy đàn” của những thành viên công ty đa cấp Lô Hội cho đến gần đây nhất là vụ việc các thành viên “mặc vest đen” của công ty Thiên Ngọc Minh Uy đánh người.

Vậy bán hàng đa cấp nghĩa là gì? 

Theo wikipedia thì: "Kinh doanh đa cấp (tiếng Anh: Multi-level Marketing Tiếp thị đa cấp) hoặc Kinh doanh theo mạng (Network Marketing) hay Bán hàng đa cấp (tên gọi thông dụng tại Việt Nam) là thuật ngữ chung dùng để chỉ một phương thức tiếp thị sản phẩm. Đây là hoạt động kinh doanh/ bán hàng trực tiếp đến tay người tiêu dùng, họ có thể trực tiếp đến mua hàng tại công ty (hoặc qua một nhà phân phối duy nhất) mà không phải thông qua các đại lý hay cửa hàng bán lẻ. Nhờ vậy, hình thức này tiết kiệm rất nhiều chi phí từ tiền sân bãi, kho chứa, vận chuyển hàng hóa, khuyến mại, quảng cáo và các chương trình tiếp thị khác. Số tiền này thay vào đó, được dùng để trả thưởng cho nhà phân phối và nâng cấp, cải tiến sản phẩm (do đó chất lượng sản phẩm của các công ty tiếp thị đa cấp thường cao và liên tục được nâng cấp). Đây là phương thức tiếp thị tận dụng chính thói quen của người tiêu dùng: khi sử dụng sản phẩm, dịch vụ tốt thường chia sẻ cho người thân, bạn bè và những người xung quanh. Nhà phân phối có vai trò như những đại lý. Họ dùng những kết quả sử dụng của bản thân và những người quen biết để thu hút khách hàng. Qua việc làm đó họ đem về lượng khách hàng cho công ty và bản thân họ. Ngoài ra họ còn có thể tìm kiếm những đối tác khác để có thể trở thành nhà phân phối cùng làm việc với mình, việc này được quản lý bằng mã số. Khi đó, mã số của một nhà phân phối mới được kết nối với mã số của người bảo trợ (tiếng Anh: Sponsor) của anh ta. Tại Việt Nam, đã xuất hiện nhiều biến tướng của kinh doanh đa cấp, sẵn sàng lách luật để lừa đảo người tham gia"

Monday, January 16, 2012

Công nghiệp tình dục Nhật Bản ‘phát tài’ sau thảm họa

Trong khi các ngành sản xuất của Nhật Bản phải vất vả để hồi phục sau thảm họa động đất, sóng thần, công nghiệp tình dục lại ung dung “phát tài” ngay tại những mảnh đất bị tàn phá nhiều nhất. 


Giới truyền thông Nhật Bản cho biết, những vùng chịu thiệt hại nặng nề của động đất, sóng thần như Miyagi, Iwate và Fukushima lại có ngành công nghiệp tình dục vô cùng nở rộ. Hàng loạt hàng quán chuyên đáp ứng nhu cầu “giải khuây” của cánh mày râu mọc lên như nấm. 



Một khu đèn đỏ tại Nhật Bản. 

Điển hình là tại Sendai, tỉnh Miyagi, số lượng các tụ điểm này tăng gấp bội so với thời điểm trước thảm họa. Trong đó, quán “Mamasanu” được đánh giá là làm ăn rất phát đạt. Nếu trước đây, khách làng chơi thường lui tới mỗi tháng một, hai lần để vui vẻ với các cô gái trẻ đẹp thì sau trận động đất lịch sử, số lượng khách đã trở nên đông nghịt với tần suất dày đặc. Thảm họa đã qua hơn 10 tháng, những vùng gặp nạn dần được khôi phục khi hàng loạt kỹ sư và công nhân tới ba tỉnh này tham gia kế hoạch tái tạo cảnh quan. Theo thống kê, đó là đối tượng chính thường xuyên xuất hiện tại các tụ điểm tình dục, khiến ngành công nghiệp này thêm phần nở rộ. 

Ngoài ra, những người đàn ông bản địa trở về quê nhà sau thời gian dài đi lánh nạn cũng trở thành khách hàng quen thuộc tại các quán mại dâm. Một nhân tố khác khiến công nghiệp tình dục rất phát triển tại Miyagi, Iwate và Fukushima là số gái mại dâm tại đây tăng lên đáng kể. Dù còn khá hoang tàn sau thảm họa, đây được xem là những mảnh đất màu mỡ cho nhiều cô gái trẻ tìm kiếm cơ hội làm giàu. Theo thống kê năm 2011 của Viện Nghiên cứu văn hóa Tokyo, Nhật Bản trên gần 1.200 nữ sinh, trong số 40 ngành nghề được ưa thích, công việc tiếp rượu tại các nhà hàng đứng thứ 12, cao hơn hẳn so với các ngành nhân viên văn phòng (xếp thứ 18) và y tá (xếp thứ 22). 


Đất Việt

Sunday, January 15, 2012

Một phụ nữ bị cắt cổ ngay cửa nhà

Một phụ nữ bị cắt cổ ngay trước cửa nhà tại tổ 5 phường Thịnh Lang, TP. Hòa Bình.
Vụ việc xảy ra vào khoảng 20h25’ ngày 16/1/2012, khi chị Nguyễn Thị Hoàng Yến đi làm về thì phát hiện một bọc chăn lớn nằm tại cửa nhà ở tổ 5 phường Thịnh Lang, TP.Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình. Thấy vậy, chị Yến nhìn kỹ thì phát hiện bên trong bọc chăn quấn là một người, chưa kịp hốt hoảng chị Yến đã bị ngã vật khi biết đó chính là mẻ đẻ của mình.

Cơ quan CSĐT- CA tỉnh Hòa Bình đang khám nghiệm hiện trường vụ trọng án
Ngay sau đó, cơ quan chức năng và lực lượng CSĐT- CA tỉnh Hòa Bình đã có mặt để tiến hành khám nghiệm hiện trường và điều tra làm rõ nguyên nhân. Bà Lan được phát hiện trong tình trạng không mặc quần áo, được quấn một chiếc chăn phủ lên người. Khám nghiệm hiện trường, cơ quan CSĐT-CA tỉnh Hòa Bình phát hiện có nhiều vết cắt, ban đầu được xác định đây là vết do dao cắt sâu ở vùng cổ và 2 tay.

Bà Lan (SN 1965) có HKTT tại tổ 13 phường Tân Thịnh, thành phố Hòa Bình, là chủ cửa hàng bán cà phê tại tổ 5 phường Thịnh Lang. Thông tin ban đầu, người nhà nạn nhân xác định chiếc xe máy tay ga hiệu Shark (SYM) mang biển kiểm soát 28S8 - 2869 và điện thoại di động cùng toàn bộ nữ trang bằng vàng trên người bà Lan và một số tài sản có giá trị đã bị hung thủ lấy mất.

Người dân hiếu kỳ kéo đến hiện trường vụ án để xem
Qua khám nghiệm ban đầu, cơ quan CSĐT- CA tỉnh Hòa Bình xác định bà Trần Thị Lan chết do vết cắt ở cổ. Theo thông tin từ quần chúng nhân dân và những người xung quanh thì bà Trần Thị Lan là người có nhiều mối quan hệ phức tạp.
Theo ANTĐ

Thái Bình: Xôn xao vụ HS lớp 12 nhảy lầu

Chiều 10-1, thông tin từ gia đình nạn nhân cho biết, em đã tử vong sau hai ngày điều trị tại bệnh viện. Lý do ban đầu, em không chịu được những lời dạy bảo nặng nề từ cô giáo môn Toán nên đã nhảy từ tầng 2 xuống trước sự chứng kiến của cô giáo và các bạn.
Nạn nhân đang theo học tại một trường THPT thuộc huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình.

Theo thông tin từ phía gia đình, sự việc đau lòng xảy ra cách đây khoảng 4 ngày. Sáng hôm đó đến lớp, em cùng một số bạn bị cô phạt chép lại một bài tập nhiều lần. Em có ý kiến phản đối "không cần chép nhiều lần như vậy..." thì bị cô mắng.

Saturday, January 14, 2012

Lời khai bất ngờ của kẻ gây nổ xe ở Bắc Ninh

Nghi phạm vụ nổ xe gây chết hai mẹ con tại Bắc Ninh khai, y cài thuốc nổ vào xe của nạn nhân chỉ để trả thù những chuyện vặt vãnh. Chưa hết, trước đó, y đã từng cài thuốc nổ vào xe của một người bạn nhưng rất may người này chỉ bị gẫy chân…


Họp báo công bố kết quả vụ nổ xe máy

Chiều 14/1, dưới sự chủ trì của Đại tá Nguyễn Đăng Lợi - Giám đốc Công an tỉnh và Phó Giám đốc Công an tỉnh Nguyễn Công Nghiệp - Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Bắc Ninh tổ chức họp báo công bố kết quả điều tra chính thức vụ án cài thuốc nổ vào xe máy làm chết hai mẹ con tại xã Nam Sơn – thành phố Bắc Ninh.

Sáng cùng ngày, Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) - Công an tỉnh Bắc Ninh đã thực nghiệm hiện trường và ra quyết định khởi tố khởi tố bị can đối với Nguyễn Đức Tiềm (SN 1978), hộ khẩu thường trú tại Kim Đào, Duy Tân - Kinh Môn (Hải Dương) về hành vi “Giết người”. 

Tại buổi họp báo, Đại tá Nguyễn Văn Vinh - Trưởng phòng Cảnh sát hình sự, Trưởng ban chuyên án cho biết: Hồi 7h ngày 1/12/2011, tại thôn Nam Sơn, xã Nam Sơn, thành phố Bắc Ninh xảy ra vụ nổ xe máy Super Dream mang biển kiểm soát 99L6-4831. Hậu quả là chị Nguyễn Thị Quỳnh (SN 1982) tử vong, con gái chị Quỳnh là Nguyễn Khánh Vân (SN 2006) bị thương nặng và tử vong ngày 13/12. 

Vụ việc gây xôn xao dư luận, bàng hoàng và lo lắng trong nhân dân, đau thương cho gia đình nạn nhân, có nhiều ý kiến hoài nghi về nguyên nhân và động cơ của vụ nổ.

Ngày 21/12, kết luận giám định của Viện Khoa học kỹ thuật hình sự - Bộ Công an xác định vụ việc có dấu hiệu tội phạm (dấu vết thuốc nổ TNT và 2 mảnh kíp nổ). Ngày 22/12, Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Bắc Ninh đã quyết định khởi tố vụ án hình sự, thành lập Chuyên án 2011G, huy động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ các lực lượng vào cuộc, triển khai các biện pháp nghiệm vụ điều tra. 

Với sự tham gia tích cực của Cục CSĐT và Viện Khoa học kỹ thuật hình sự, sau gần một tháng điều tra, xác minh, đêm 13/1/2012, lực lượng công an đã bắt Nguyễn Đức Tiềm là em rể của anh Nguyễn Văn Quế, chồng chị Quỳnh.

Theo Cơ quan CSĐT – Công an tỉnh Bắc Ninh: Nguyễn Đức Tiềm, người Hải Dương lấy Nguyễn Thị Hồi (SN 1977) ở thôn Nam Sơn, xã Nam Sơn là em gái anh Nguyễn Văn Quế, chồng chị Quỳnh. Sau khi lấy nhau, vợ chồng Tiềm - Hồi ở cùng nhà với vợ chồng Quế - Quỳnh. Khi sinh con xong, vợ chồng Quế - Quỳnh xây nhà mới để ở, còn vợ chồng Tiềm - Hồi ở nhà dưới.

Do mâu thuẫn lặt vặt trong cuộc sống thường ngày giữa hai cặp vợ chồng, đêm 30/11, Tiềm cài thuốc nổ vào xe của chị Quỳnh khi chị đi làm về để xe ở nhà ngang, nơi vợ chồng Tiềm - Hồi ở. Tiềm đã luồn dây kích điệm cài vào đèn hậu xe. Sáng 1/12, chị Quỳnh vừa dắt xe ra khởi cổng nhà để chở cháu Vân đi học, khi vừa đạp phanh xe thì xe phát nổ, làm hai mẹ con tử vong. 


Nguyễn Đức Tiềm (Ảnh: An Ninh Thủ Đô)

Một phát hiện mới trong quá trình điều tra, đó là Nguyễn Đức Tiềm từng cài thuốc nổ vào xe máy hiệu Suzuki Viva của bạn mình là Lê Đức Trung (SN 1980) ở Kinh Môn (Hải Dương) vào ngày 18/6/2010 tại thị trấn Phú Thứ, huyện Kinh Môn do nghi ngờ Trung có quan hệ với vợ mình. Khi Trung vừa nổ xe máy thì xe phát nổ làm Trung gẫy mất một chân trái. Vụ việc này đã gây xôn xao dư luận. Công an huyện Kinh Môn đã vào cuộc điều tra nhưng chưa có kết quả. 

Sau khi bị Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Bắc Ninh bắt giữ, ban đầu Tiềm tỏ ra khá bình tĩnh, bởi sau khi gây án làm chết hai mẹ con chị Quỳnh, Tiềm vẫn đưa đón anh rể mình đi lại bệnh viện thăm nạn nhân. Chỉ khi chứng cứ rõ ràng, Tiềm mới cúi đầu nhận tội và thực hiện lại hành vi phạm tội của mình trước sự chứng kiến của các lực lượng chức năng. 

Hiện Công an tỉnh Bắc Ninh đang tiếp tục điều tra, mở rộng vụ án xem có ai là đồng phạm với Tiềm trong vụ án trên hay không.

Theo VnMedia

Vụ nổ xe Honda Bắc Ninh: Người nhà đã đặt thuốc nổ TNT

Tiềm đã mua thuốc nổ tại địa phương rồi đặt vào cốp xe, sau khi xe nổ, Tiềm đã ở trong nhà mà không ra ngoài cứu cháu Vân và chị Quỳnh.
Thông tin mới nhất mà chúng tôi có được về vụ nổ xe Honda ở Bắc Ninh, người bị cơ quan CA triệu tập là Tiềm (em rể anh Quế - chồng chị Nguyễn Thị Quỳnh).

Tiềm họ tên là Nguyễn Đức Tiềm, SN 1978, lấy em gái út của của anh Quế tên là chị Hồi. Tiềm hiện đang làm phục vụ tại một khách sạn ở chợ Đọ, thành phố Bắc Ninh.


Hình ảnh chiếc xe bị cháy nổ.

Tại cơ quan CA, Tiềm khai nhận là thủ phạm gây ra vụ nổ kinh hoàng gây hậu quả thương tâm với hai mẹ con chị Nguyễn Thị Quỳnh (mang thai) và cháu Nguyễn Khánh Vân. Tiềm đã khai mua thuốc nổ tại địa phương và về đặt tại cốp xe.

Theo kết quả giám định từ Viện Khoa học hình sự Bộ Công an, cơ quan điều tra phát hiện một số dây điện có vết cắt mới.


Cháu Khánh Vân đã tử vong do vết thương quá nặng.

Tiềm và chị Hồi được anh Quế xây nhà ngang cho ở nhờ, nguyên nhân dẫn đến việc Tiềm đặt mìn sát hại chị Quỳnh là do mâu thuẫn trong cuộc sống.

Khi vụ việc xảy ra, Tiềm có biết có nổ ngoài ngõ nhưng đã không ra cứu mẹ con chị Quỳnh. Đây chính là manh mối để lực lượng điều tra lần ra đầu mối cho vụ án.

Hiện, cơ quan CA đã ra lệnh bắt khẩn cấp đối với Tiềm và đang có mặt tịa nhà anh Quế để lập biên bản.

Friday, January 13, 2012

Trải lòng của cô gái từng bán trinh với giá 4.000 USD

Khi bị công an bắt quả tang trong lúc bán dâm, Hà mới giật mình tỉnh mộng. Chỉ trước đó hơn một năm, Hà vẫn còn là một cô gái hiền lành và trong trắng, nhưng rồi hoàn cảnh xô đẩy, Hà chấp nhận kết thúc đời con gái của mình bằng một cuộc mua bán.

Hà bán “cái ngàn vàng” của mình với mức giá 4.000 USD, một khoản tiền gấp nhiều lần tài sản của gia đình em. Sau cuộc mua bán đó, cuộc đời của Hà đã đi theo một ngã rẽ mới. Cuộc sống của em trôi nổi, mất phương hướng. Vòng xoáy nghiệt ngã của xã hội đã khiến Hà đánh mất chính mình khi trở thành một cô gái bán dâm chuyên nghiệp…
Những đồng tiền Hà kiếm được mỗi ngày đều nhuộm đen sự ô nhục, ê chề. (Ảnh minh họa)
Bán trinh với giá 4.000 USD
Hà xuất thân trong một gia đình nghèo khó ở một tỉnh thuộc miền Đông Nam Bộ. Bố mẹ của Hà đều là những người thuần nông, quanh năm chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời trên ruộng đồng. Gia đình Hà có 4 anh chị em và Hà là con thứ 2.
Học chưa hết cấp 3, Hà đã chủ động nghỉ học. Với em lúc đó, chuyện học hành thật quá xa vời vì gia đình không thể lo đủ tiền để em học lên cao thêm. Vì hoàn cảnh kinh tế khó khăn, Hà đã chủ động tìm ra thành phố xin công ăn việc làm kiếm tiền đỡ đần cha mẹ.
Hà xin được làm phục vụ ở một quán cà phê ở thành phố Cần Thơ. Công việc này không quá nặng nhọc nhưng nó giúp em có được một cuộc sống ổn định và hàng tháng có chút tiền để gửi về cho gia đình.
Cuộc sống nơi thành phố nhộn nhịp đối với Hà thật sự mới mẻ và lạ lẫm. Từ đường đi lối lại, những mối quan hệ, việc ăn việc ở… tất cả đều thật sự lạ lùng khiến em phải mất một thời gian khá dài để thích ứng. Bắt đầu cuộc sống nơi ở mới, Hà phải tự tập dần cho mình những nếp sinh hoạt ở thành phố.
Nhưng rồi, cũng chính cuộc sống đô hội nơi phố phường đã khiến suy nghĩ của Hà thay đổi rất nhiều. Trước khi lên thành phố, Hà nghĩ rằng, mỗi tháng chịu khó lao động kiếm được vài triệu đồng tiền lương, dành dụm được sẽ gửi về đỡ đần cha mẹ.
Nhưng hàng ngày, hàng giờ, khi được tiếp xúc với rất nhiều người giàu có, kẻ sang trọng, Hà khao khát làm một việc gì đó để kiếm được nhiều tiền. Cô gái trẻ mơ ước, kiếm được nhiều tiền để thay đổi cuộc sống của chính mình và gia đình. Nhưng kiếm tiền đâu phải dễ, lúc này Hà chỉ biết đi làm tăng ca thật nhiều để tăng thu nhập.
Số tiền kiếm được bằng sức lao động đó của Hà chẳng thể nào thỏa mãn được khát vọng của cô gái mới lớn. Và rồi, trong số những mối quan hệ của Hà khi đi lên thành phố, có một người thuộc diện “đàn chị” của em đã dắt mối vào cách kiếm tiền nhanh và nhiều nhất.
Mỗi tối, Hà chỉ cần đi ngồi uống rượu ở các quán bar, vũ trường cùng với khách hàng, số tiền em kiếm được bằng tiền lương của nửa tháng. Nếu như gặp ông khách nào hào phóng bo thêm thì mỗi đêm, Hà kiếm bằng cả tiền lương bưng bê cả tháng ở quán cà phê.
Kiếm được tiền dễ dàng, Hà bỏ việc ở quán cà phê, ban ngày ở nhà ngủ nghỉ chăm chút nhan sắc, khi màn đêm buông xuống thì đi nhậu cùng khách. Cứ như vậy, thu nhập hàng tháng của Hà gấp vài lần so với trước mà không phải nặng nhọc gì.
Hà có vẻ ngoài nhìn rất ưa nhìn với dáng dấp mặn mà của những cô gái miền Tây. Đã không ít lần, khi đi nhậu cùng khách, Hà đã được đề nghị qua đêm với số tiền mà chỉ trong mơ em cũng không dám nghĩ tới. Nhưng lúc đó, Hà vẫn là một cô gái trong trắng, em vẫn chưa một lần qua đêm với đàn ông nên mọi lời đề nghị đều bị từ chối thẳng thừng.
Nhưng rồi, cho đến một lần, người chị mà Hà vẫn tôn sùng gọi là “chị cả” đã đề nghị em qua đêm với một vị đại gia với mức giá 4000 USD. Số tiền đó bằng cả gia tài và có thể giúp Hà tìm được cuộc sống mới thật sự ổn định. Suy xét kỹ lưỡng, Hà quyết định sẽ đổi sự trong trắng con gái của mình bằng số tiền đó.
Cuộc mua bán xong xuôi, Hà cảm thấy ê chề khi mình đã trở thành đàn bà, nhưng khi nghĩ đến số tiền có trong tay, em cũng chẳng mảy may chút hối hận. Hà nghĩ rằng, với số tiền đó, mình có thể về quê gây dựng được cuộc sống mới, đó là khoản vốn liếng đủ để em ổn định tương lai của mình.
Nhưng lóa mắt trước những đồng tiền kiếm được dễ dàng, Hà không muốn từ bỏ cuộc sống nơi phố phường và quan trọng hơn, em muốn tiếp tục một cuộc sống này, cuộc sống không phải lao động nặng nhọc mà vẫn có nhiều tiền.
Sau lần “bán cái ngàn vàng” đó, Hà dường như cảm thấy mình mạnh dạn hơn, kinh nghiệm hơn. Hà chẳng còn chút đắn đo khi nhận được lời đề nghị “qua đêm” cùng khách. Số tiền kiếm được quá đủ để cho Hà có được một cuộc sống sung túc, thoải mái. Và rồi, thời gian cứ thế trôi qua, mỗi ngày, mỗi giờ, Hà càng lún sâu hơn vào cuộc sống bệ rạc và dần dần em trở thành một gái bán dâm chuyên nghiệp trong sự vô cảm.
Bước trượt dài của một cô thôn nữ
Khi đã quá quen với công việc của một cô gái bán dâm, Hà đã bỏ hẳn việc đi nhậu thuê. Mỗi ngày, chỉ cần nhận được một cuộc điện thoại của người môi giới là Hà lại lên đường. Ngày ít Hà cũng phải đi cùng 2-3 khách, có ngày nhiều, em “đi làm” từ sáng cho đến tận ngày hôm sau.
Tiền kiếm được, ngày ít Hà cũng nhét túi vài triệu bạc. Tiền kiếm được nhiều thì các khoản chi phí cũng nhiều lên. Cứ như vậy, hơn một năm trôi dạt ở đất Sài Gòn, Hà chẳng thể nào dành dụm được chút vốn liếng cho bản thân. Và rồi “đi đêm nhiều cũng có ngày gặp ma” trong một lần đi bán dâm cho khách, Hà đã bị lực lượng chức năng bắt quả tang. Lần đó, Hà bị phạt hành chính vì mới lần đầu.
Sau lần bị bắt đó Hà biết rằng, mảnh đất Sài Gòn đã chẳng còn là nơi để cô “tung hoành” nữa. Đi theo một người bạn cùng hội, cùng thuyền, Hà quyết định “Bắc tiến”, tìm ra mảnh đất thủ đô để hoạt động. Ra Hà Nội, Hà nhanh chóng trở thành một “chân dài” trong một đường dây bán dâm có tổ chức khá quy mô.
Với mối quan hệ sẵn có từ trước, Hà chẳng phải mất nhiều thời gian để vào các quán bar, sàn nhảy để tìm khách mà đã có người khác lo liệu giúp. Mỗi lần đi khách, Hà được trả từ 2-3 triệu, nếu có khách nào bo thêm đó là khoản tiền riêng.
Tuy mới chỉ chân ướt, chân ráo ra mảnh đất đầy lạ lẫm nhưng cuộc sống của Hà nhanh chóng ổn định nhờ vào những đồng tiền bán thân xác. Có ngày Hà đi vài khách, nhưng cũng có ngày chỉ ngồi ở nhà rồi lang thang đi đến các hiệu chăm sóc sắc đẹp vì không có người gọi.
Hà cùng với 2 người bạn khác thuê hẳn một phòng chung cư tầm trung để ở. Vì đang ở độ tuổi xuân sắc nên Hà luôn giữ được mức giá cao ngất ngưởng của mình mỗi khi đi khách.
Những ngày tháng bán thân của Hà cứ thế trôi qua như thể đã được lập trình từ trước. Công việc chẳng quá nặng nhọc, chỉ cần vài tiếng đồng hồ là Hà đã nhét túi vài triệu bạc. Kiếm tiền dễ dàng, Hà đã quên hẳn đi những dự định cho tương lai của mình.
Trong suy nghĩ của Hà lúc đó, cuộc sống chẳng cần phải tính toán nhiều. Có nhan sắc, có tuổi trẻ thì chẳng hề lo chết đói. Với “vốn tự có” thật sự “sung túc” của mình, Hà tự tin mình sẽ ổn định được cuộc sống, ít nhất cũng phải vài năm nữa.
Với suy nghĩ đó, Hà đã trượt dài trong vũng bùn lầy mà không hề biết, cô đang tự hủy hoại cuộc sống, tương lai của chính mình một cách vô thức.
Và rồi, lại một lần nữa, Hà bị bắt khi đang trong lúc bán dâm. Lần bắt thứ hai này của Hà chẳng thể nào nhẹ nhàng như lần trước. Cú trượt dốc của Hà dường như đã đến lúc phải dừng lại. Bị lực lượng chức năng phát hiện khi trên người không mảnh vải che thân, Hà lúc đó như bừng tỉnh bởi cảm giác nhục nhã, ê chề của kẻ bán rẻ thân xác.
Tất cả những suy nghĩ xấu xa nhất ùa đến trong tâm trí của Hà. Hà hiểu ra rằng, cái giá cho cuộc sống xa hoa của cô đã được đánh đổi bằng xác thịt, bằng nhân cách và bằng cả tương lai. Những đồng tiền Hà kiếm được mỗi ngày đều nhuộm đen sự ô nhục, ê chề.
Dù cô có giàu có, có sành điệu nhưng mọi người sẽ nhìn vào cô với một con mắt khinh bỉ dành cho một kẻ đi bán dâm. Bước trượt dài của cô gái này đã có một điểm dừng, nhưng bản thân Hà cũng chẳng dám khẳng định, tương lai trước mắt cô sẽ là một cuộc sống trong sạch và yên ả.

Bi hài những vụ trọng án chỉ vì... “chuyện ấy”

Những vụ án mạng sau đây đều bắt nguồn từ nguyên nhân hết sức... kỳ cục: chuyện gối chăn. Đây là một lĩnh vực lẽ ra cần phải có một cách ứng xử khéo léo và tinh tế, đằng này cả bị cáo và nạn nhân lại hành xử kiểu "chẳng giống ai" nên gây ra tình huống bi hài...

Đoản mệnh vì phá đám kẻ đang “mây mưa”

Chiều 23/4/2011, bị cáo Nguyễn Văn Thăng (21 tuổi) và Kiều Văn Kiệt (21 tuổi, đều ở xã Mỹ Tài, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định) cùng một “máy bay bà già” tên D. (28 tuổi, làm ở quán nhậu) tổ chức liên hoan tại nhà một người bạn tên Vương (17 tuổi). Xong, cả nhóm tiếp tục kéo nhau lên khu vực Nhà Đá (xã Mỹ Hiệp, huyện Phù Mỹ) để lai rai.


Đối tượng Nguyễn Văn Thăng khi mới bị bắt.

Nhậu đến khoảng 22h cùng ngày, cả nhóm say khướt nên chia tay nhau. Thăng nhận nhiệm vụ chở cô gái nhậu tên D. đi trước, còn các bạn trong nhóm lục tục về sau. Xe của Thăng chở D. đến khu vực Bàu Sen, thuộc thôn Vạn Ninh 1, xã Mỹ Tài thì cả hai nảy ý định dừng lại để “tâm sự”.

Trong lúc Thăng và D. đang “thăng hoa” thì Kiệt và một số người khác chạy xe máy tới. Kiệt cũng muốn vui vẻ với D. nên anh này nhanh chóng tự trút bỏ xiêm y của mình, sau đó xông vào kéo Thăng ra để tranh phần.

Bị phá bĩnh nên Thăng quay ra đánh tới tấp khiến Kiệt chưa kịp “làm ăn” gì đã ngã lăn ra đường. Thăng tiếp tục đánh Kiệt một hồi nữa rồi cũng bỏ về vì “mất hứng”. Đêm hôm đó, Kiệt tử vong vì chấn thương sọ não kín.

Với hành vi trên, Nguyễn Văn Thăng bị TAND huyện Phù Mỹ (Bình Định) tuyên phạt 7 năm tù về tội “Cố ý gây thương tích” cộng mức bồi thường 80 triệu đồng.

Dùng dao bắt vợ phải “yêu”

Cũng vì chuyện chăn gối trong đời sống hôn nhân mà bị cáo Đinh Quang Mạnh (50 tuổi, ở thôn 4, xã Phả Lễ, huyện Thủy Nguyên, TP.Hải Phòng) bị sa vào lao lý về tội “Giết người”. Nạn nhân là chị Nguyễn Thị Hoa (44 tuổi, vợ của Mạnh) suýt chết hụt chỉ vì từ chối Mạnh chuyện quan hệ vợ chồng.

Vợ chồng chung sống với nhau đã hơn hai chục năm với ba mặt con nhưng gần đây Mạnh đổ đốn, hay uống rượu, cứ rượu say là đánh vợ. Đêm 9/6/2010, Mạnh đi uống rượu về nhà, nổi hứng đòi gần gũi vợ. Bị chị Hoa từ chối, Mạnh cho rằng vợ đã có người đàn ông khác nên chửi bậy: “Con này đi theo giai phải đánh chết”. Lập tức Mạnh cầm con dao, cho thêm chiếc dùi đục vào túi quần rồi vào tận giường chị Hoa nằm để “hỏi tội” vợ. Chị Hoa sợ hãi nhảy khỏi giường định chạy nhưng không kịp vì Mạnh từ phía sau cầm dao chém liên tiếp.

Nhờ có hàng xóm ứng cứu nên chị vợ may mắn thoát chết, nhưng bị tổn hại 47% sức khỏe. Còn Đinh Quang Mạnh phải ra hầu tòa vì tội “Giết người”.


Bị cáo Đinh Quang Mạnh.

Cấm vận chuyện gối chăn cũng bị chồng “xử”

Nguyễn Đức Phú (31 tuổi, quê Ba Vì, Hà Nội) và chị Nguyễn Thị Phúc (35 tuổi, cùng quê) lấy nhau đã hơn chục năm, có một con chung 11 tuổi. Quá trình chung sống, cả hai nảy sinh mâu thuẫn trầm trọng dẫn đến chuyện phải sống ly thân.

Chị Phúc dẫn con trai rời nhà đi xuống xã Đại Mỗ (Từ Liêm, Hà Nội) tìm việc làm và thuê trọ tại đây. Tối 1/1/2012, Phú nhớ vợ con nên mò xuống nhà trọ của chị Phúc lựa lời ngọt nhạt xin vợ cho ngủ nhờ một đêm nhưng chị Phúc không đồng ý.

Vì chuyện này, hai người xảy ra cãi vã. Trong cơn tức giận, Phú vớ được chày giã cua đánh và dùng dao đâm chị Phúc. Nạn nhân may mắn được mọi người giải cứu và đưa đi bệnh viện kịp thời nên không ảnh hưởng tính mạng. Còn đối tượng Nguyễn Đức Phú bị Công an huyện Từ Liêm (Hà Nội) tạm giữ để điều tra làm rõ.

Bị đâm vì dám chê khách làng chơi... bất lực

Đối tượng khách làng chơi côn đồ đó là bị cáo là Nguyễn Minh Quang (27 tuổi, quê Vĩnh Long) - một gã trai tân làm nghề tự do. Vào năm 2010, trong những lần ghé quán “cà phê thư giãn” trên đường Phó Cơ Điều (phường 3, TP.Vĩnh Long), Quang đã "bắt bồ" với nữ tiếp viên tên T. - một cô gái đã có chồng con. Hai người lén lút quan hệ bất chính với nhau, bất cứ khi nào Quang có nhu cầu thì cứ “nháy” vào máy của T. Bãi đáp của họ là các nhà trọ rẻ tiền, mỗi lần “tàu nhanh” Quang trả T. 200.000 đồng.

Bị cáo khai trước tòa, có một câu chuyện tế nhị mà bị cáo không dễ nói ra, ấy là cái gọi là “bản lĩnh đàn ông” của Quang không được dũng mãnh cho lắm. Điều này khiến Quang cảm thấy xấu hổ và mặc cảm. Đã vậy, có lần tâm sự với T. xong, Quang đọc thấy rõ sự giễu cợt trong ánh mắt bạn tình. 

Ngày 26/1/2011, Quang nhắn tin hẹn T. tới một nhà trọ ở xã Long Phước (huyện Long Hồ). Nhưng lần này, trước khi đến chỗ hẹn, Quang còn thủ sẵn một con dao với mục đích nếu chưa thỏa mãn mà người tình đã đòi về thì hắn sẽ “xử lý”. Mặc dù chưa được “ăn bánh” nhưng Quang đã đưa trước cho T. 400.000 đồng.

Sau khi “lâm trận”, Quang nằm nghỉ một lúc rồi lại tiếp tục đòi quan hệ một lần nữa vì lần trước chưa thấy thỏa mãn. Nhưng T. ngúng nguẩy không đồng ý khiến Quang rất khó chịu. Đã thế, trong lúc tắm, T. còn chê Quang “yếu sinh lý” khiến gã trai trẻ nổi tự ái. Quang đã lấy con dao đâm liên tiếp vào vùng cổ của T. Nạn nhân may mắn thoát được ra ngoài và kêu cứu.

Với hành vi trên, Nguyễn Minh Quang bị TAND tỉnh Vĩnh Long tuyên phạt mức án 7 năm tù về tội “Giết người”.

Theo Pháp Luật Việt Nam

Thursday, January 12, 2012

Kiều nữ với đòn ghen khắc nghiệt của vợ 'ông trùm'

'Trúc mẫu hậu', vợ Năm Cam đã lật tẩy bộ mặt của bóng hồng K.A bằng cách cho "ông trùm" chứng kiến cô nàng "ngủ" với một gã giang hồ nhãi nhép. Thế là, người tình mới nhất  K.A chết không lý do, mọi "viện trợ" đều bị cắt.

Kiều nữ với đòn ghen khắc nghiệt của vợ 'ông trùm'

Vì cách yêu của các "ông trùm" không giống người bình thường nên đòn ghen của vợ các "ông trùm" cũng rất khác người. Đòn ghen của những bà vợ "ông trùm" rất khắc nghiệt, đôi khi là tàn bạo đối với những bóng hồng không biết vị trí của mình ở đâu, thích "soán ngôi".
Ghen... có chọn lọc
Trúc "mẫu hậu" là biệt danh của vợ "ông trùm" Năm Cam. Người đàn bà này kết hôn cùng "ông trùm" từ thuở cả hai đều trắng tay. Năm Cam ngoi được lên địa vị "ông trùm" nhờ công rất lớn từ sự đóng góp trong toan tính, "quản lý" tiền bạc, gia đình của người vợ thời thanh mai trúc mã này.
 
Trúc “mẫu hậu” ở trại giam Xuân Lộc
Trúc "mẫu hậu" đã theo Năm Cam "dọc đường gió bụi" và chắc chắn biết rất nhiều việc làm phạm pháp, mờ ám của chồng. Các bóng hồng vây quanh "ông trùm" đều được Trúc "mẫu hậu" điều tra kỹ. Những bóng hồng theo kiểu "tình một đêm", Trúc "mẫu hậu" thường bỏ qua, không bàn tới. Còn bóng hồng được liệt vào dạng người tình, "tri kỷ" hay chỉ dùng trong "công việc làm ăn" thường theo sự "tuyển chọn" ngầm của người phụ nữ này.
Một trong những bóng hồng được ông trùm cưng chiều là K.A. Đám đàn em và ngay cả con của Năm Cam đều không thích bố cặp bồ với K.A vì người đàn bà này lẳng lơ và có xuất thân là gái hư. Thời điểm K.A được "ông trùm" sủng ái, bóng hồng này từng làm mình, làm mẩy với mục đích "soán ngôi" hậu.
Năm Cam chưa từng có ý định bỏ vợ, vì thế K.A đành phải chấp nhận chuyện tình ngoài luồng. Biết bản chất của chồng trong chuyện trai gái là chỉ có thêm, không bớt, không "bỏ cũ" nên Trúc "mẫu hậu" đã lên kế hoạch đánh ghen với K.A rất bài bản. "Ông trùm" bận nhiều việc, không phải lúc nào cũng ở cạnh bóng hồng. Được cưng chiều, K.A thấy trống vắng nên "vụng trộm" tình cảm với đám đệ tử, giang hồ khác.
Chuyện đến tai "ông trùm" nhưng vì chưa có bằng chứng nên "ông trùm" thả câu. Trúc "mẫu hậu" đã lật tẩy bộ mặt phản bội tình của K.A cho "ông trùm" chứng kiến. K.A đã cả gan "ngủ" với một gã giang hồ nhãi nhép, không tên tuổi... Thế là, tình nhân của K.A tìm đến cái chết không lý do, còn người tình vụng trộm trước khi bị bắt quả tang, sợ quá, bỏ xứ đi đâu đó không ai rõ. Với K.A, mọi "viện trợ", ưu ái, ảnh hưởng danh tiếng để kiếm tiền bị cắt.
Sau đòn ghen này, Trúc "mẫu hậu" còn "hiến kế" cho chồng, vẫn "sử dụng" K.A cho công việc làm ăn phi pháp của "tập đoàn tội phạm" để không mang tiếng là bạc tình. Thực chất đây là sự trả thù ngọt ngào của người đàn bà dạn dày kinh nghiệm bên cạnh ông chồng lắm tình nhân. Vì K.A có nhan sắc nên có tiệc thiết đãi khách và bạn bè thân tình, K.A đều phải đi tiếp khách cùng "ông trùm" và phải hầu rượu, phải "tiếp" từ A đến Z nếu khách của "ông trùm" có nhu cầu, muốn thưởng thức sự mới lạ.
Với người phụ nữ đã có chồng là T.T, Trúc "mẫu hậu" ghen độc đến mức, T.T vừa bị khuynh gia bại sản vì đánh bạc, vừa bị chồng bỏ và sau đó, bị chính Năm Cam "đá đít". Theo chỉ dẫn của Trúc "mẫu hậu", Năm Cam bảo đám đệ tử cho người tình ngập trong nợ nần của sòng bạc, sống trong cay cú của được thua, sát phạt... Khi T.T nhận ra bộ mặt thật của "ông trùm" thì cũng là lúc không còn cơ hội được làm người tình nữa.
Ngoài T.T, K.A thì H.A cũng được Trúc "mẫu hậu" "chăm sóc" kỹ lưỡng. Trong suy nghĩ của Trúc "mẫu hậu" thì H.A, T.T, K.A giống nhau ở chỗ đều là những người có kinh nghiệm tình trường, biết yêu chiều, quyến rũ đàn ông nên cần ra đòn ghen khắc nghiệt để làm gương cho những bóng hồng chíp hôi, nhỏ tuổi khác. H.A đã bị Trúc "mẫu hậu" cho đàn em của "ông trùm" đến tận nơi ở đón về nhà "hỏi tội".
Bình thường, H.A hót như khướu trước mặt đàn em của "ông trùm", khi đứng trước mặt Trúc "mẫu hậu" thì sợ một phép. Biết H.A có ý định "ràng buộc" "ông trùm" bằng một đứa con, hình như đã có thai 1-2 tháng gì đó, Trúc "mẫu hậu" khuyên nhưng thực ra là dọa: "Cô sẽ phải nuôi con một mình trong sự tủi hổ của người đàn bà không chồng mà chửa. Ông có đến cả chục đứa con gái trẻ để "vui". Cô chửa, ổng không "vui" được, tìm đến đứa khác, cô lấy gì mà sống?". Sau đó, không thấy H.A xuất hiện nữa.
Ghen với... mắt nhìn
P. - "người đẹp" Quy Nhơn của "ông trùm" Minh "sứt" là điển hình của sự ghen tuông vô lối. Người đàn bà này ghen không độc mà ghen lung tung. Cứ hễ thấy chồng nhìn bóng hồng nào đó qua đường thôi cũng ghen, cũng nhớ về quá khứ của "chồng" để ghen. “Ông trùm" đi uống cà phê, nhìn cô gái phục vụ ở quán, P. cũng ghen, bảo "làm gì mà trìu mến thế?"...
Từ khi về ở với nhau, Minh bị P. "quản thúc" nên không dám cặp kè công khai với bóng hồng nào nên P. không có đòn ghen cụ thể. Nhưng với chồng thì P. thường xuyên ra đòn. Chuyện Minh "sứt" sợ vợ, bị vợ đánh vì nhìn bóng hồng đã trở thành giai thoại trong giới giang hồ. Đàn em của Minh từng phải thốt lên rằng: "Trong buôn bán "hàng trắng", "đại ca" mưu mô, tàn bạo bao nhiêu thì xẹp lép bấy nhiêu với vợ hờ. Mụ ta là khắc tinh, bắt được hồn vía của "đại ca" thì phải".
Một lần, Minh "sứt" ra ngoài tìm bóng hồng để "tâm sự". Vô tình, P. biết được, cho người theo dõi. Về đến nhà, P. tra khảo Minh cả ngày. Hôm sau, đàn em phát hiện, người "đại ca" toàn vết cào cấu. Minh không dám kể với đám đàn em việc vợ hờ ghen mà chỉ nói: "Con hồ ly tinh" ấy nó ghê thật. Nó đánh mình xong, nó vẫn bắt mình phục vụ, "tâm sự"... Nó bảo, "làm" cho no, cho chán đi... "hàng" quen, ớn đến tận cổ. Đổi gió tý cũng không được".
Với chồng hờ thì như vậy, còn với bóng hồng kia, P. ra đòn ghen cũng khiếp. P. không trực tiếp đánh đập, doạ nạt mà cho hai đàn em đến chỗ bóng hồng làm việc, cứ có khách muốn "tâm sự" với bóng hồng đó, hai đàn em có nghĩa vụ nói: "Cô ta bị nhiễm HIV của "ông trùm" rồi". Thế là khách chạy hết. Chủ nhà hàng đành phải cho bóng hồng đó thôi việc, dù rằng, trước đó, bóng hồng này là "mỏ vàng" của chủ. Bóng hồng này bị cả vùng đó tẩy chay. Sau đó, đi đâu sống, kiếm việc làm thì chẳng ai biết. Đòn ghen của P. cũng được liệt vào loại khắc nghiệt.
Những đòn ghen “hạ sách”
Cu Nên - tức Phạm Đình Nên - "ông trùm" giang hồ một thời ở đất Cảng cũng rất "nể" vợ. Đám đệ tử kể rằng, người "đại ca" sợ nhất là mẹ và "nể" nhất là vợ. Mẹ đau ở đâu là cả nhà lộn tung lên. Vợ mà ghen thì cả nhà chao đảo. Là dân vượt biên, gặp nhau ở trại tỵ nạn ở Hong Kong rồi có nghĩa vợ chồng nên người phụ nữ này cũng không đơn giản. Người vợ này ngồi trên xe máy đắt tiền (ngày đó) cùng chồng đến bệnh viện thăm đệ tử, chứng kiến chồng chỉ đạo đám đệ tử đánh nhầm người tới chết mà vẫn không can thiệp, không gàn chồng... thì thần kinh thuộc dạng thép. Có lẽ, vì thế mà Cu Nên "nể" vợ chăng?
Biết chồng "tằng tịu" với bóng hồng nào, dù là gái ngoan, gái hư, vợ "ông trùm" đều dẫn đám đệ tử đến đánh ghen trực tiếp bằng cách làm ầm ĩ lên, gọi bóng hồng đó ra tát, đánh dằn mặt vài cái, chửi rủa một số câu rồi bỏ đi. Đòn ghen hạ sách này cũng có tác dụng lan truyền trong dư luận nên Cu Nên không thể "léng phéng" với bóng hồng trong một thời gian nhất định. Bởi các bóng hồng biết đó là "ông trùm" thì đều tránh xa, sợ đòn ghen của vợ "ông trùm" hơn là sợ "ông trùm".
Vợ của "ông trùm" ma tuý Vũ Xuân Trường dùng đòn ghen hạ sách để triệt tiêu những bóng hồng trong các cuộc chơi của chồng. Thấy bảo, đòn ghen của người đàn bà này khắc nghiệt vô cùng. Bà này không dùng sức đánh, đấm mà dùng đúng thứ "hàng trắng" mà chồng buôn để " điều trị" các bóng hồng. Người vợ từng trải này đã làm cho ít nhất 2 bóng hồng được "ông trùm" cưng chiều nhất vùi đời và tàn đời trong nghiện ngập, trong cái chết từ từ. Sau đó, bà ta lại ra mặt cưu mang bóng hồng mà mình đã từng "ra đòn" về "làm" trong đường dây tội phạm ma tuý do chồng làm chủ để sai khiến.
Đòn ghen khắc nghiệt đó cũng không thể xua các bóng hồng cũng như nhu cầu tìm kiếm bóng hồng của "ông trùm" Vũ Xuân Trường. Vũ Xuân Trường ngang nhiên cặp với bóng hồng trong cùng đường dây tội phạm. Đây là người đàn bà đẹp nhất của đường dây tội phạm ma tuý ngày ấy. Mối tình của họ được công khai trong đường dây làm cho vợ "ông trùm" khó xử.
Vì bóng hồng này là "cánh tay phải" trong đường dây, biết nhiều mưu mô, toan tính... nên vợ "ông trùm" không thể đem đòn ghen hạ sách của mình ra để trả thù tình địch được. Cặp với bóng hồng này, "ông trùm" còn doạ lại vợ rằng: "Biết điều thì sống, làm ầm lên thì chết cả lũ". Vợ "ông trùm" tức tối, nghĩ ra đủ trò để trả thù người tình của chồng nhưng không dám. Ngoài mặt thì tình địch vẫn cứ ngọt nhạt, chị chị, em em làm vợ "ông trùm" lộn tiết nhưng vẫn phải "ngậm bồ hòn làm ngọt"... Đã có thời gian khá dài, "ông trùm" làm gì, điều khiển đường dây như thế nào đều phụ thuộc vào bóng hồng này.

Tuesday, January 10, 2012

Kinh hoàng "công nghệ" pha chế xăng dởm : Vì đồng tiền có thể làm tất cả ?

Free Image Hosting




Khác với hình dung của nhiều người rằng xăng dỏm chỉ có ở những điểm bán nhỏ lẻ bên lề đường nhưng sự thật kinh hoàng đằng sau những chuyến xe bồn chở xăng dầu đến các cây xăng lớn của cả nhà nước lẫn tư nhân để bán cho người tiêu dùng. Nguyên nhân xảy ra những vụ cháy liên tục cũng có thể từ đây.

Theo đúng quy trình vận tải xăng dầu, xe bồn (thường là loại 16.000 lít, 4 hầm chứa) sau khi lấy hàng từ kho phải chở thẳng đến các cây xăng hoặc nhà máy, xí nghiệp để bán cho người tiêu dùng. Thế nhưng, tại TP.HCM, những xe bồn sau khi “ăn hàng” ở Tổng kho xăng dầu Nhà Bè đã rẽ ngang các “trạm pha chế” bí mật.

Những bãi đáp bất thường

Những ngày đầu đeo bám theo các xe bồn xuất phát từ Tổng kho xăng dầu Nhà Bè, chúng tôi đã rất ngạc nhiên không hiểu nhiều khu vực vắng vẻ, thưa thớt dân cư tại các cung đường Hoàng Quốc Việt, Đào Trí, Huỳnh Tấn Phát... (Q.7) “có cái gì” hấp dẫn mà các tài xế đều tranh thủ đưa xe ghé qua với hành tung bí hiểm.Một đặc điểm chung của những bãi đáp này là rất kín cổng cao tường, phía trước cũng không hề ghi địa chỉ hay tên doanh nghiệp. Trước cổng ra vào luôn có một số thanh niên mặt mày bặm trợn cảnh giới, đi qua đi lại, láo liên quan sát không cho bất cứ người lạ nào có cơ hội tiếp cận. Khi thấy xe bồn quen vừa trờ tới, những người này nhanh chóng mở cổng để xe chạy thẳng vào trong và cánh cổng được đóng lại gần như ngay lập tức.


Thông thường, cứ tầm 8 giờ sáng các ngày trong tuần, trừ chủ nhật, từng đợt xe bồn sau khi nhận hàng từ tổng kho liên tục đổ về đây. Khi còn cách bãi đáp không xa, tài xế điện thoại thông báo cho người canh gác để chuẩn bị mở cổng. Cứ vậy, xe bồn ghé vào các điểm tập kết chỉ trong 15 - 20 phút, lâu nhất là nửa tiếng, rồi những cánh cổng lại nhanh chóng được mở để các xe này tiếp tục hành trình chở xăng dầu đến các cây xăng đại lý. Sau khi xe bồn vừa phóng đi, cũng là lúc xuất hiện một lực lượng khác chở lỉnh kỉnh đủ thứ thùng, can nhựa... và chỉ vài phút sau họ đã nhanh chóng rời khỏi với những can nhựa đầy ắp xăng dầu.
Trong nhiều ngày quan sát bên ngoài, chúng tôi ghi nhận xe bồn của các hãng xăng dầu lớn như Tổng công ty xăng dầu VN (Petrolimex), Công ty cổ phần cơ khí xăng dầu (trực thuộc Petrolimex), lẫn xe bồn của các doanh nghiệp vận tải được thuê để chở xăng dầu cho các cây xăng như H.P, H.N, T.P, N.B... đều ghé các bãi đáp này một cách bất thường.




Vào vai thợ bẫy chim lật tẩy “quy trình pha chế”

Các bãi đáp đều được canh phòng cẩn thận nên chúng tôi mất rất nhiều thời gian để tìm cách tiếp cận. Có lẽ ông chủ của các bãi đáp này đều đã có sự tính toán kỹ lưỡng để tránh mọi sự dòm ngó. Hơn chục địa điểm mà chúng tôi phát hiện không chỉ kín cổng cao tường, lau sậy um tùm che khuất mọi tầm nhìn, mà xung quanh cũng không có công trình cao tầng nào để có thể phóng tầm mắt quan sát các hoạt động bên trong.Sau nhiều ngày suy tính, chúng tôi quyết định tiếp cận trực tiếp.

Để tránh nghi ngờ của đội ngũ cảnh giới, từ 5 giờ sáng, chúng tôi đóng vai thợ bẫy chim, tay xách lồng chim mồi, vai đeo túi đựng thang dây. Kiên nhẫn chờ đến lúc những người canh gác không để ý, chúng tôi lách ra phía sau, men theo bãi lau sậy dọc đầm lầy, tiếp cận bức tường cao gần 3 mét, dùng thang để vượt tường. Toàn bộ khuôn viên bên trong rộng vài trăm mét vuông, chất đầy thùng phuy, bồn chứa, can nhựa, máy bơm nước...Từ phía cổng, chiếc xe bồn mang biển kiểm soát 57K-8275 (của Công ty cổ phần cơ khí xăng dầu, trực thuộc Petrolimex) vội vã tiến vào khu vực chúng tôi đang quan sát. Xe vừa dừng, rất nhanh chóng, một người đàn ông trong xe trèo lên, cúi xuống một góc của xe cầm lên chiếc kéo. Một cách thuần thục, người này dùng kéo cắt đứt niêm (loại niêm nhựa) của 2 trong số 4 hầm chứa xăng rồi lần lượt mở nắp hầm.

Ở bên dưới, 2 người đàn ông chờ sẵn vội vã tháo ống bơm quấn dưới xe ra, xả đầy xăng vào 8 can nhựa loại 50 lít. Sau đó, người bên dưới kéo một ống dây từ máy bơm, đưa lên phía trên nóc xe. Người ở trên nhanh nhẹn cầm lấy ống, bơm vào từng hầm một loại chất lỏng khá trong.Sau khi áng chừng lượng bơm vào tương đương với lượng xăng vừa rút ra, người ở trên tiếp tục chụp lấy một bình loại 1 lít (hoặc xô) do người bên dưới chuyền lên, rồi đổ chất trong bình vào các hầm xăng trên xe. Sau khi hoàn tất các công đoạn trên, người này đóng nắp hầm lại, dùng kéo cắt bỏ phần dây của niêm nhựa đã bị cắt đứt trước đó, chỉ giữ lại miếng nhựa có ghi số niêm, rồi xâu một sợi dây khác qua và quấn niêm vào nắp hầm như cũ.Toàn bộ quy trình trên diễn ra rất nhanh, thao tác của những người này cũng hết sức nhuần nhuyễn, kể cả thời gian xe bắt đầu vào đến khi ra khỏi “trạm pha chế” chỉ mất 15 - 20 phút. Xe vừa đi khỏi, người trong bãi liền nhanh chóng trút từng can xăng vào các thùng phuy và bồn chứa lớn, chờ giao lại cho “lực lượng vận chuyển thô sơ” xuất hiện ngay sau đó.

Điểm mặt những xe bồn “làm bùa”

Chỉ trong một buổi sáng, chúng tôi chứng kiến hàng loạt xe bồn ghé vào “trạm pha chế” với các thủ thuật tương tự. Chẳng hạn các xe 57K-7617, 57H-2316, 51E-003.28, 57M-0456 (trực thuộc Petrolimex), 57K-9343 (thuộc Công ty TNHH thương mại dịch vụ vận tải hàng hóa H.P), các xe 51E-024.90, 57K-5052, 57K-5660...Trong hơn nửa tháng đeo bám “trạm pha chế” này, chúng tôi ghi nhận trong khi các xe khác cách ngày hoặc vài ngày mới ghé một lần, thì riêng xe 57K-8275 của Công ty cơ khí xăng dầu ngày nào cũng vào đây pha chế.
clip

Cụ ông 79 bỏ nhà tiền tỷ sống 'lều tranh' với người yêu

Free Image Hosting




Cụ ông 79 bỏ nhà tiền tỷ sống 'lều tranh' với người yêu

Năm nay ông đã bước sang tuổi 79, đã có tất cả, từ 4 đứa con thành đạt đến nhà cao cửa rộng giữa lòng thủ đô. Còn bà, 63 tuổi, là dân nhập cư, đã từng trải qua một cuộc hôn nhân buồn và hiện tại hoàn toàn tay trắng.

Bà mưu sinh bằng nghề nhặt rác quanh phố phường Hà Nội. Duyên tiền định đưa ông với bà gặp nhau, tiếng sét ái tình choáng váng, họ nhận ra mình như thể đã thuộc về nhau từ tiền kiếp. Và vì yêu, ông sẵn sàng từ bỏ cả căn biệt thự tiền tỷ giữa lòng thủ đô để ra bờ hồ sống cảnh một túp lều tranh hai trái tim vàng với bà, làm nên mối tình già thắm thiết.
Tôi đã gọi mối tình của bà Đỗ Thị Hiền (63 tuổi) và ông Tống Văn Dinh (79 tuổi) là bản tình ca đẹp giữa cuộc sống xô bồ của Hà thành. Đã gần chục năm trôi qua, họ đã sống bên cạnh nhau, yêu thương nhau, chia sẻ với nhau về cuộc sống mà chẳng có gì để làm điểm tựa ngoài hai trái tim khát khao yêu thương. Hai ông bà vẫn sống hạnh phúc như thế, dù họ không nhà, không người thân, mà thực ra là có đấy nhưng đã gần chục năm qua, kể từ khi ông rời bỏ tổ ấm để đi theo tiếng gọi con tim và bà rời xa gia đình khốn khổ ở Thái Bình để lên Hà Nội mưu sinh, họ đã gần như không còn ai thân thích.
"Căn nhà” của hai ông bà bên bờ hồ Hoàng Cầu.
Khát khao và ước vọng duy nhất của họ là mỗi ngày đi qua bình yên, để khi đêm xuống, ông bà lại được bên nhau, lắng nghe nhịp thở tâm hồn của nhau.
Tình già không cô đơn
Cho đến bây giờ, bà Đỗ Thị Hiền cũng không nhớ giữa chênh vênh cuộc đời với mặt nước hồ này là địa điểm thứ bao nhiêu họ phải di chuyển, chỉ biết rằng cứ nơi nào đang xây dựng thì bà đến, làm xong thì bà đi. Bờ hồ Hoàng Cầu là nơi bà đã neo đời mình lại chừng 5 năm rồi. Bà bảo, ở đây lâu vì không gian đặc biệt, rằng sau mỗi ngày tất tả ngược xuôi kiếm sống, hai vợ chồng lại ngồi bên nhau ngắm trời đất, ngắm người và xe đi lại nhộn nhịp, hay đơn giản chỉ là nhìn sóng nước hồ gợn lên êm ả.
Ông bà cũng đã chứng kiến không biết bao nhiêu đôi nhân tình tản bộ, những quán hàng di động mọc lên tua tủa mỗi ngày chỉ để bán mấy cốc trà đá, vài con mực nướng, và tình yêu của họ cũng lớn dần theo những biến động không gian mênh mông ấy. Thi thoảng, ông bà cũng dắt nhau đi dạo như những đôi tình nhân ấy, cũng thấy mình ăm ắp trái tim yêu. Bà cười như thể đang tự ru dỗ chính mình, vậy mà cũng đã 5 năm trôi qua, kể từ ngày đầu tiên họ đặt chân đến đây với mớ đồ dùng gồm chiếu, chăn, áo ấm, gối, màn và gốc cây kia là “nhà”.
Mà kể cũng lạ, khi tình yêu viên mãn thì người ta chẳng quan tâm nhiều đến thời gian, 5 năm trôi qua như một cái chớp mắt đời người. Mỗi ngày, ông xách cái bơm ngồi phía bên kia đường, chờ những chiếc xe bị xịt lốp vô tình dừng lại đúng chỗ, cái thời buổi này, nghề đó hình như không hợp nữa nên đồng tiền cũng khó kiếm hơn.
Còn bà, mỗi sáng mua mấy cân hoa quả, ngồi bên hồ, chờ khách qua lại bán kiếm mấy xu lẻ mua rau, cũng không được là bao nhưng vì toàn bộ số tiền họ kiếm được cũng không phải lo cho việc gì to tát nên cũng không đến nỗi vất vả lắm. Vừa nhẩn nha lại đời mình, bà Hiền vừa chỉ về phía trước, nơi một người đàn ông xấp xỉ 80 tuổi đang phấn chấn tiến lại. Tay cầm cái bơm xe, mỉm cười hồn nhiên như một người xa nhà lâu ngày trở về.
Bà tủm tỉm: “Cũng nhờ cái điệu cười ấy mà kéo chúng tôi, hai trái tim cô đơn xích lại để sưởi ấm cho nhau trong những đêm đông giá rét”.
Tiếng sét ái tình
Đó là một buổi chiều muộn, bà đi nhặt đồng nát ở Trung Liệt về, chiều buông nhanh, vài bóng đèn đã được thắp sáng chếch hướng. "Bận ấy, chúng tôi đi ngược chiều nhau, cũng bình thường như những người qua đường khác. Nhưng đi ngang qua nhau rồi, bất ngờ cả hai cùng lại nhìn nhau. Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng người đàn ông vừa đi qua mình có thể sẽ là người sẽ sống với mình suốt quãng đời cô đơn còn lại", bà Hiền bùi ngùi nhớ lại khoảnh khắc hai người gặp nhau cách đây gần 10 năm về trước.
Khi bà nhìn lại thì thật bất ngờ ông cũng quay lại nhìn bà, ông mỉm cười rồi rảo bước về phía bà và đưa cho bà một thanh sắt dài chừng hai mét. Đó có lẽ là món quà tình yêu duy nhất ông tặng bà suốt từ ngày yêu nhau cho đến bây giờ. Rồi kể từ lần ấy, thi thoảng trên đường đi nhặt rác về, bà đứng ở đó chờ ông, có hôm bà đến đã thấy ông đứng chờ ở đó rồi. Bà cũng chẳng biết gì về ông ngoài cái tên Tống Văn Dinh đơn sơ và giản dị. Họ cứ qua lại mãi như thế suốt mấy tháng liền, đến một ngày ông cũng chia sẻ chuyện gia đình mình.
Vợ ông đã mất cách đó mấy năm, ông có bốn người con, các con đã có gia đình riêng, giờ chỉ còn ông cô đơn trong ngôi nhà quá rộng giữa lòng thủ đô. Có lẽ, tuổi già thường có những lý lẽ riêng của mình, nên khi thấy nói chuyện hợp nhau, một ngày nọ, ông dẫn bà về nhà mình. Khi ông Dinh công khai đi lại với bà Hiền, các con ông phản đối kịch liệt và nhất quyết không chịu cho ông về nhà. Các con ông yêu cầu ông đuổi bà ra khỏi nhà, họ không thích sự có mặt của bà bởi sẽ làm ô danh mấy mươi năm chúng có được.
Ông chỉ biết im lặng trước sự phản ứng hết sức lẽ thường của các con. Thuyết phục không được, ông chẳng biết làm thế nào. Gần nửa đời người sống với vợ con, ông đã chu toàn và tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha tốt. Bà nhà mất đi, bỏ ông cô đơn giữa dương thế, các con cũng mải miết với công việc bận rộn nên chẳng còn nhớ đến ông mỗi ngày. Một người đàn ông đơn côi như thế, nay tìm được một nửa để nương dựa nhau lúc về già, âu cũng là điều nên ủng hộ. Con chăm cha không bằng bà chăm ông, cái lý lẽ ấy ông đã nói bao nhiêu lần với con cái nhưng chúng vẫn ích kỷ, chỉ sợ đón bà ấy về rồi tranh phần mất gia tài ông đang sở hữu với chúng.
Vậy là, ông đi đến quyết định táo bạo nhất của cuộc đời, ấy là từ bỏ lại tất cả mọi gia sản cả đời người tích cóp, xây dựng để ra vỉa hè ở riêng với "người yêu".
Không có nhà thì nằm cạnh hồ, mùa hè nắng nóng có gió hồ thổi lên mát rượi, mùa đông kiếm mấy cái chăn, cái màn cũ, quây lại thành một góc đường, và ngủ ngon lành bên nhau. Vẫn hạnh phúc ngọt ngào, vẫn nồng nàn như thuở xưa, khi con người chỉ biết đến tình yêu. Yêu nhau chẳng cần nhà cao cửa rộng, chẳng cần lầu son gác tía, chẳng cần vàng bạc gấm vóc gì cả. Họ, thậm chí lúc ấy còn chẳng có cả một túp lều tranh để nhân niềm hạnh phúc mà chỉ duy nhất có hai trái tim vàng. Từ đấy, hai ông bà gắn bó với nhau.
Trước đây, họ ở Thành Công, sau bên ấy giải tỏa, ông bà kéo nhau ra ở hồ Hoàng Cầu. Vậy mà cũng ngót 5 năm họ ngắm mặt hồ xao xác. Bà bảo: "Cứ vạ vật hết nơi này nơi khác nhưng ở chỗ nào cũng được hàng xóm thương nên không bị hắt hủi".
Từ biệt quá khứ buồn, nhen lên ngọn lửa hạnh phúc
Bà Đỗ Thị Hiền quê Thái Bình. 15 tuổi lấy chồng, người chồng đầu tiên của bà là Nguyễn Văn Vân. Hồi mới lấy chồng, cũng như bao cô gái khác, đang tuổi ăn tuổi lớn nên chẳng biết gì, chỉ biết làm lụng vất vả để lo cho cuộc sống gia đình. Lúc bấy giờ, hai vợ chồng cùng làm chiếu xuất khẩu ở Hợp tác xã Hữu Nghị, thị xã Thái Bình. Mấy năm sau, hai vợ chồng lên Hà Nội, bà xin làm cấp dưỡng ở trường Lý luận Nghiệp vụ Bộ Văn hóa (nay là trường Đại học Văn Hóa), còn chồng làm bảo vệ. Lúc bấy giờ cuộc sống của tất cả mọi người đều vất vả như nhau, gia đình bà cũng không ngoại lệ.
Sau đó, vì vất vả rồi thêm những xích mích không tên gọi khác, rồi căn nhà tập thể được phân bị người ta chiếm mất chỉ vì cho thuê. Bà giận quá, cãi nhau với chồng, đầu tiên còn nhỏ, sau đó to tiếng dần và dẫn đến ly hôn. Hai người con về ở với bà ngoại. Bà bị khủng hoảng tinh thần một thời gian rồi đâm chán nản, xin nghỉ việc và đi lang thang. Cuối cùng, bà xin làm giúp việc cho một số gia đình, cứ vậy cuộc sống trôi đi.
Ông Dinh đã từng có một đời vợ, bốn người con nay đã thành đạt, cửa nhà đàng hoàng nhưng rồi vì yêu bà, ông đã bỏ tất cả cơ ngơi ấy để ra "đường" ở với bà. Ông bảo: "Tuổi già, tôi cần có người chăm sóc, các con ai cũng có gia đình riêng. Vợ tôi mất lâu rồi, tôi muốn có một người chia sẻ về cuộc sống khó khăn nhưng các con lại phản đối. Vậy là tôi tự quyết định cho mình cuộc sống riêng, không phụ thuộc vào bất cứ ai. Chỉ cần có tình yêu, chúng tôi sẽ sống sướng”. Ban ngày, ông Dinh xách bơm ra ngồi ngoài đường, chỉ mong mỗi ngày kiếm đôi đồng để dành.
Bà Hiền mua hoa quả bán, mỗi ngày kiếm được khoảng 25 nghìn, cũng đủ cho cuộc sống hiện tại. Trưa về, ăn bát mì tôm, ngủ một lúc rồi chiều lại tiếp tục công việc của buổi sáng. Tối đến, khi ánh đèn đường bắt đầu sáng lên cũng là lúc các quán nước bắt đầu hoạt động. Nam nữ thanh niên khá đông, cứ tối đến lại ra đây ngồi, họ nói chuyện rôm rả lắm. Ông bà lại hì hục nấu cơm, gốc cây cạnh mấy cái ống cống kia là nơi bà quây gỗ che chắn làm bếp. Lúc tắm rửa thì quây nilon xung quanh. Trước đây khi hồ chưa nạo vét thì giặt quần áo tại hồ, nay thì vào nhà dân, xin vài xô nước vừa nấu ăn, vừa giặt giũ. Khi đêm xuống, những quán bán nước lục đục dọn về cũng là lúc vợ chồng chăng màn lên ngủ. Cuộc sống của hai “vợ chồng” già cứ quay tít của một ngày dài như thế. Họ tất bật, quên hết mọi lo toan, đói rét khi được ở cạnh nhau và nhìn thấy nụ cười hiền của nhau mỗi ngày.
Trước đây, những lúc mưa to gió lớn, vợ chồng kéo nhau chui vào ống cống nhưng dạo này, bà che được cái lán nhỏ, thế là vợ chồng có nơi trú ngụ. Cứ vậy, cuộc sống bình lặng trôi. Ông Tống Văn Dinh bảo: "Người ta nói ở đây cũng sắp xây dựng xong, chúng tôi chưa biết nay mai mình sẽ về đâu nhưng chỉ cần có bà ấy bên cạnh, mọi cái vất vả không còn nữa".
Còn bà Đỗ Thị Hiền thì thủ thỉ: "Chúng tôi là những người cô đơn gặp nhau, cái chúng tôi cần là tình cảm chứ không phải là tiền nên tôi chả bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ về nhà ông ở. Tôi thương ông như thương chính mình, đôi khi nghĩ thấy tủi thân cho ông, có con cái, có nhà cửa mà cứ phải long đong theo tôi mãi". Bất chợt, cả ông lẫn bà nhìn nhau âu yếm rồi cùng mỉm cười. Họ đang rất hạnh phúc 

Monday, January 9, 2012

Cha dượng ép con gái quan hệ thay mẹ

Free Image Hosting

Chị giật mình chưa hiểu chuyện gì, chỉ biết đẩy cửa xông ngay vào phòng con thì thấy mọi chuyện thật hãi hùng. Hạnh đang quỳ xuống van xin người cha dượng, cả hai đều không có một mảnh vải trên người.

Cha dượng và nỗi đau đầu đời của con chồng


Cuộc sống yên bình nơi xóm làng bấy lâu nay lại một lần nữa xôn xao với câu chuyện của chị Minh – một người phụ nữ đã chịu quá nhiều bất hạnh vì những người đàn ông. Đã một lần đứt gánh giữa đường nên hơn ai hết chị thấu hiểu và luôn mong muốn vun đắp cho mái ấm gia đình mình. Trước kia, do không chịu được người chồng vũ phu chị đã phải bồng bế đứa con tròn 2

Bi hài 4 dịch vụ lạ cho đại gia

Trên thị trường hiện nay đang xuất hiện nhiều dịch vụ lạ chủ yếu để phục vụ dân kinh doanh như cắt đuôi bồ nhí, thuê vệ sĩ nữ canh vợ, cà phê @...

1. Vệ sĩ nữ kiêm... osin


Những ông chồng, chủ yếu là dân kinh doanh, thường xa nhà dài ngày, không yên tâm về sự chung thủy của những cô vợ xinh đẹp thường tìm đến dịch vụ này. Anh N.X.T, Giám đốc Cty V., cho biết vệ sĩ nữ phải xinh đẹp, khéo léo trong giao tiếp cũng như nữ công gia chánh.

Nữ vệ sĩ có nhiệm vụ đến nói chuyện, tỷ tê tâm sự với các bà vợ khi chồng đi vắng và làm cả những việc của osin như nấu ăn, lau nhà, chăm sóc cây cảnh, đi shopping cùng nếu bà vợ doanh nhân có nhu cầu.

Nhiệm vụ quan trọng nhất của vệ sĩ nữ là bí mật theo dõi các hành động của bà vợ đó xem có dấu hiệu bồ bịch hay không. Nếu thấy bà vợ đi ra ngoài hẹn hò, lập tức vệ sĩ nữ phải thông báo ngay cho đồng nghiệp bám đuôi. Giá của dịch vụ này từ 1,5 - 2 triệu đồng/ngày tùy xa gần và các đầu việc chăm sóc.

Giám đốc Cty V. kể, không ít đàn ông thành đạt sử dụng dịch vụ này tâm sự họ bị stress vì mất lòng tin ở vợ. Xuân M. là doanh nhân trẻ, 37 tuổi, thành đạt trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản. Công việc buộc M. phải triền miên xa nhà, để mặc cô vợ trẻ đẹp vò võ một mình. Có lần M. nghe người bạn nói bắt gặp vợ mình đi chơi với người yêu cũ. Sốc nặng nhưng M. không gặng hỏi vợ mà thuê vệ sĩ nữ để theo dõi, bắt quả tang làm bằng chứng.

2. Cà phê @
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Tìm một người chỉ để ngồi nghe xả chuyện ấm ức, muốn thử cảm giác mới hay buồn quá muốn tìm người tâm sự... là những lý do khách hàng tìm đến dịch vụ cà phê @. Cà phê @ ra đời cùng lúc với thuê người yêu và được khách hàng háo hức thử nghiệm.

Quỳnh Hương, từng làm cho dịch vụ này tại Hà Nội, kể công việc có khi rất đơn giản là ngồi nghe người đàn ông là khách hàng kể chuyện. Hương chỉ làm nhiệm vụ chăm chú nghe và gật đầu. “Người khách đó xả toàn chuyện bị chèn ép ở cơ quan và người vợ ở nhà không hiểu mình. Nghe đến cuối buổi, thú thực mình cũng rất đau đầu, nhưng không đọng lại trong đầu chuyện gì cả”, Hương nói. Ngược lại, nhiều khách có nhu cầu tìm một người bạn đi cà phê buôn dưa lê.

Cũng theo anh N.X.T, trong hơn 3.000 hợp đồng của Cty, có gần 70% khách hàng có cảm tình với nhân viên. Điều này cũng dễ hiểu, bởi để trở thành nhân viên trong các dịch vụ này các Cty lựa chọn khá kỹ cả về ngoại hình lẫn kỹ năng giao tiếp. Hầu hết các cô gái có chiều cao từ 1,6m trở lên, ăn nói nhẹ nhàng, biết làm vui lòng khách. Đối tượng khách của dịch vụ này khá đa dạng tuổi tác, ngành nghề và có nhiều người kinh doanh thành đạt.

3. Cắt đuôi bồ nhí

Trong hơn 3 năm giám đốc Cty V. cho biết chỉ có 5 - 7 hợp đồng sử dụng dịch vụ cắt đuôi bồ nhí. Trong đó, khách hàng chủ yếu là vợ đại gia, vợ giám đốc. Khi biết chồng ngoại tình, đa số bà vợ không muốn làm ầm ĩ cũng không muốn ra tay nên đành nhờ dịch vụ xử đẹp để các em rút êm.

Anh N.X.T nhớ mãi chuyện vợ một đại gia khi biết chồng có bồ nhí là một cô gái trẻ đẹp, đã tìm đến cty cầu cứu. Một chàng Việt kiều cao to, đẹp trai và tất nhiên nhiều tiền, xe hơi bóng lộn được cử đến tiếp cận. Chỉ trong 2 tuần, cô gái đã bỏ rơi vị giám đốc già để chạy theo chàng Việt kiều giả.

Cũng chính chàng Việt kiều đó tình cờ âu yếm cô gái trước mặt vị giám đốc già, ông này vội bỏ cô nhân tình lẳng lơ không thương tiếc.

Dịch vụ này khá đắt từ 15 đến 70 triệu đồng. Trong đó, đã từng có vụ giá hơn 70 triệu đồng vì người đóng thế phải vào tận nhà nghỉ để diễn tròn vai.

4. Đám cưới giả

Trần Kim Ng, 33 tuổi, kế toán cho một Cty nước ngoài, khá xinh và cá tính. Vì sốc với mối tình đầu, cô mất hết niềm tin vào đàn ông. Đến tuổi lấy chồng bị bố mẹ gây sức ép nhiều quá, Ng. quyết định xin một đứa con, thuê chú rể cùng gia đình nhà chồng làm đám cưới giả cho bố mẹ yên lòng.

Để tổ chức đám cưới cho Ng., các nhân viên Cty V. chạy sốt vó với những yêu cầu khắt khe như đội bê lễ, chú rể phải cao to đẹp trai, bố mẹ chồng phải là người có tướng tá, tai to mặt lớn,... để làm đẹp mặt với tổng chi phí gần 40 triệu đồng.

Theo anh Thiện, trường hợp như Ng. không phải cá biệt. Cty Vi. có đủ nhân vật đóng thế đã qua đào tạo, có kinh nghiệm tuổi từ 18 đến 80 với giá từ 20-40 triệu đồng.

Đổ nước sôi vào chỗ kín, bắt osin dọn bỉm bằng miệng

Xối nước nóng vào chỗ kín, bắt ô sin dùng miệng dọn bỉm, ép nhai cả bát ớt cay... Đó là nội dung tố cáo của bà Phạm Thị Phương (SN 1953, ở huyện Ứng Hoà, Hà Nội). Vụ việc xảy ra ngay tại địa bàn phường Kim Mã, quận Ba Đình (Hà Nội).





BS đang kiểm tra các vết bỏng trên người bà Phương.

Sunday, January 8, 2012

Mẹ mải làm ăn, con bị cưỡng hiếp tập thể

Một học sinh lớp 7 vừa bước qua tuổi 12 trần tình trong đơn tố cáo gửi cơ quan chức năng về việc bị nhóm 6 thanh niên ở thôn T.L, xã Q.H, H. Quảng Trạch, Quảng Bình “thay phiên” nhau hãm hiếp từ khoảng tháng 8 đến 11-2011. Nạn nhân là cháu D. (1999, trú H. Quảng Trạch).

Do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mẹ phải vào miền Nam làm ăn kiếm tiền, D. và chị gái phải ở nhà “tự thân vận động”. Theo đơn của cháu D., từ khoảng tháng 8-2011, chị gái cháu D. thi đậu vào Trường Trung cấp Y ở TP Đồng Hới nên phải lên TP ở trọ học, mỗi tuần về nhà thăm em một lần. Từ thời điểm này, “cánh trai làng” dễ dàng tiếp cận để tán tỉnh và “thổ lộ” tình yêu, sau đó đã nhiều lần thực hiện hành vi đồi bại với cháu D. Gạt những dòng nước mắt khi phải “quay về quá khứ”, D. lần lượt kể lại 2 “mối tình” và những kẻ “yêu râu xanh” đã nhiều lần thay nhau thỏa mãn cơn dục vọng đối với cháu.
Đối tượng Quyền tại Cơ quan Công an
Người đầu tiên là Nguyễn Văn Thái (18 tuổi). Khoảng tháng 6-2011, sau một thời gian “tán tỉnh”, Thái tỏ tình và lấy được “tình yêu” từ cô bé thơ dại. Lợi dụng sự ngây ngô của đứa trẻ mới lớn, Thái đã cướp đi mất “cái ngàn vàng” trong chốc lát. “Ăn quen bén mùi”, nên cứ 4-5 ngày trong khoảng tháng 8-2011, Thái tiếp tục chứng tỏ tình yêu của mình bằng 4 lần quan hệ tình dục với cháu D., sau đó y đã “thoát” vào TPHCM để “trốn chạy tình yêu”.
Lúc đó, Nhất, bạn của Thái, do có vài lần đi cùng đến nhà cháu D. chơi nên biết được “mánh khóe” của bạn. Lợi dụng bạn “thoát xác” nên đã “tỏ tình” với D. Lợi dụng “thân gái một mình”, Nhất cũng đã 2 lần “lên mây” với cháu D., sau đó khoảng tháng 10-2011 thì “chạy” vào TPHCM. Một đối tượng khác là Nguyễn Văn Quyền (19 tuổi), cũng biết cháu D. thường ở nhà một mình vào ban đêm, nên sau mỗi lần đi uống rượu về y đã “lần mò” đến chơi, sau đó dùng “sức mạnh đàn ông” thực hiện hành vi giao cấu với cháu 3 lần. Tiếp theo là Nguyễn Thanh Tân (18 tuổi), sau mỗi lần uống rượu đã cùng các bạn là Nguyễn Văn Bình (20 tuổi), Bùi Văn Thế (22 tuổi) hợp sức khống chế, trói cháu D. để thực hiện hành vi đồi bại 5 lần.

Mặc dù trải qua một thời gian dài bị nhóm thanh niên trên hãm hiếp, xâm hại tình dục nhiều lần nhưng cháu D. sợ không dám kể với chị gái và người thân. Vì thế, các “yêu râu xanh” cứ truyền miệng rồi thay nhau đến hãm hiếp cháu sau mỗi lần uống rượu. Chỉ đến khi nghe dư luận xì xầm, cộng với biểu hiện khác thường của D. nên chị gái mới gặng hỏi và D. mới chịu kể sự thật. Sau đó, cháu D. và chị làm đơn tố cáo đến cơ quan CA. 

Từ đơn tố cáo của cháu D., ngày 3-1-2012, CQĐT CAH Quảng Trạch cho biết đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố các bị can gồm Nguyễn Văn Quyền, Nguyễn Thanh Tân, Nguyễn Văn Bình và Bùi Văn Thế về hành vi hiếp dâm trẻ em.

Được biết, Nguyễn Văn Bình hiện đang bỏ trốn khỏi địa phương, nên sau khi ra Quyết định khởi tố bị can, CQĐT đã ra lệnh truy nã toàn quốc. Còn 2 đối tượng Nguyễn Văn Thái và Võ Văn Nhất đang tiếp tục truy tìm.