Wednesday, October 28, 2015

Góc khuất số phận của thế giới thứ 3

Hát đám ma không lương
Trong giấy khai sinh, chứng minh nhân dân, mục giới tính của Linh được ghi là “nam”, nhưng Linh hiện có mái tóc dài đến lưng, ngực, mông nở, son phấn điệu đà. “Mới rồi em đi xin lại chứng minh thư, ban đầu người ta không làm, bảo em người thì nữ mà chứng minh cấp là nam thì không được. Nhưng sau rồi cũng cấp là nam, bởi theo khai sinh em là nam giới”, Linh kể. Khi đi máy bay, người ta cứ nhìn Linh, tò mò, rồi cũng cho đi. “Đàn ông gì mà…”, Linh thường nghe nhận xét như vậy.
Linh tâm sự: “Em không thể lập gia đình, mặc dù em đã đi Thái để chuyển giới. Chứng minh thư mình là nam thì không thể kết hôn với một người nam được. Em cũng không thể nào xin chuyển đổi giới tính của mình trong chứng minh thư thành nữ, vì không ai chấp nhận làm việc đó cho em”.
Năm nay Linh hơn 30 tuổi, “nhan sắc” trông rất khá, dáng cao, da trắng, hát hay. Linh nói: “Tìm người yêu cũng dễ, nhiều người thích em, nhưng để có một tổ ấm thì điều khó khăn nhất là kinh tế. Làm gì để mà nuôi nhau? Bộ dạng em vừa nữ vừa nam thế này, xin việc ở đâu họ cũng không nhận. Em chỉ sống bằng nghề hát đám ma không lương, hát hay thì người ta thương, cho tiền. Có đám hát gần thâu đêm mà họ cho được ba chục ngàn bạc, không đủ tiền xăng xe”.
Có đám ma thuê ban nhạc pê đê biểu diễn với thù lao một vài triệu đồng, nhưng cũng chỉ đủ trang trải chi phí loa, máy. Người hát sống nhờ lòng hảo tâm của người đi đám. “Bọn em đi hát mỗi đám có cả chục đứa, tiền người đi đám cho chia đều ra, chỉ được dăm chục bạc mỗi đứa thôi”, Linh nói.

 
Theo Linh, giới nhạc pê đê có nhiều mối tình kéo dài bảy năm, chục năm. Họ phân vai vợ chồng, người lo việc này, người lo việc nọ. “Cùng ngành nghề dễ đến với nhau”, Linh bảo. Tuy nhiên, Linh nói không muốn làm đám cưới, vì tốn kém và không được công nhận. “Họ chẳng bao giờ công nhận chúng tôi là một cặp vợ chồng mà chỉ nói là bọn pê đê ở với nhau”, Linh than.
Khác với Linh, không ít người nom bề ngoài giống nam giới nhưng mang tâm hồn nữ giới. Nam là một sinh viên ở TPHCM, tóc hoe vàng, người tròn, mặc đồ mềm hơi bó, giọng nói nhẹ nhàng, nhìn bên ngoài khó biết Nam là người đồng giới. Nam nói: “Anh người ngoài không biết, chứ trường em và nhiều trường khác không ít bạn giống tình cảnh như em, từ lúc sinh ra đã nghĩ mình là con gái và từ khi nhận biết được giới tính thật của mình, em đã biết mình là một người phụ nữ mang hình hài đàn ông”.
Ngoài đi học, Nam còn thiết kế thời trang. Bạn bè của Nam cũng kiếm công ăn việc làm khá dễ dàng, được người khác tôn trọng. Những người như Nam khá kín đáo, ít khi bộc lộ giới tính thật của mình khi gặp đúng đối tượng.
Cách đây không lâu, một phụ nữ ở TPHCM kể: “Tôi sinh đứa con thứ hai xong, chồng tôi mới thú nhận anh ấy là người đồng tính, không thể sống chung với phụ nữ và ra tòa ly dị để đi sống cùng đàn ông”.
Thay đổi thông điệp
Nam rất nhiệt tình với công tác xã hội, giúp người đồng giới phòng tránh lây nhiễm HIV/AIDS. “Những người đồng giới mang tâm hồn nữ nhưng lại có vóc dáng, sức khỏe như đàn ông, nên thường có nhu cầu tình dục cao hơn phụ nữ thông thường. Qua tiếp xúc hỗ trợ, em thấy khoảng 3-5% nhiễm HIV/AIDS không phải qua hút chích mà qua sinh hoạt tình dục”, Nam nói. 
Theo Nam, việc công nhận hôn nhân sẽ giảm được nhiều điều tiêu cực. “Trước đây, tình yêu không dẫn tới hôn nhân sẽ khiến nhiều cặp tình nhân không chung thủy, không tin tưởng, một người có thể có nhiều bạn tình. Tình cảm không sắt son. Lúc bị gia đình chia cắt, khi chia tay nhau, đã xảy ra nhiều vụ tự vẫn rất thương tâm. Bây giờ luật pháp không cấm, được cưới xin thì tình cảm của các bạn bền vững hơn”, Nam nói.
Nam cũng nhận định, tình hình lây nhiễm HIV/AIDS trong người đồng giới đang chững lại và có xu hướng giảm rõ rệt từ khi hôn nhân đồng giới không bị ngăn cấm. Nhóm của Nam được phân công hỗ trợ khoảng 1.000 người đồng giới trong chương trình tình dục an toàn; gần đây, họ không phát hiện trường hợp nhiễm mới nào.
Hội Phòng chống HIV/AIDS TPHCM cho biết, có hàng chục nhóm công tác xã hội, thiện nguyện đang hoạt động tích cực. Mỗi câu lạc bộ, mỗi nhóm như vậy được giao phụ trách từ 1.000 đến 1.200 người đồng tính, hướng họ sinh hoạt tình dục an toàn.
Trước kia, một nhóm chỉ dám đưa ra thông điệp “Đa dạng tình dục, nhưng phải an toàn” như sau: “Bạn có thể rung động trước 1 anh cảnh sát, 1 bác sĩ, hoặc 1 chàng trai phong cách. Và có ý định quan hệ tình dục với 1 ai đó thì nên đọc kỹ hướng dẫn…”. Giờ đây, đa số các nhóm đều đưa ra thông điệp về sự chung thủy như một thước đo tư cách, phẩm chất của người đồng tính.
Tuy vậy, mọi sự mới chỉ là bắt đầu với người đồng tính Việt Nam, bởi việc không ngăn cấm chưa phải là sự công nhận hoàn toàn về mặt pháp lý. Nam nói: “Dù không bị ngăn cấm như trước, nhưng hôn nhân đồng tính không được cấp giấy kết hôn. Rất dễ xảy ra tranh chấp về tài sản phát sinh trong quá trình chung sống với nhau. Do vậy, cũng không nhiều người làm đám cưới”. 
Phạm Hồng Sơn, phụ trách G3VN (nhóm hoạt động tích cực ngăn ngừa bệnh xã hội cho người đồng tính), nói: “Ước tính ở TPHCM có từ 44.000 tới 50.000 người đồng tính, chưa kể người đồng tính từ các tỉnh vẫn đổ về đây sinh sống. Công nhận hôn nhân cũng là một cách để quản lý hữu hiệu cộng đồng này và giúp họ thoát khỏi sự kỳ thị”.
Theo Sơn, số người giả dạng giới tính để trà trộn vào cộng đồng người đồng tính không nhiều.“Chúng em sẽ lập tức phát hiện ra họ, bởi người đồng tính có những nét riêng”, Sơn nói.
 Góc khuất hôn nhân đồng tính - 2
 Sinh hoạt của nhóm G3VN. Ảnh: T.L.
“Không ai công nhận cả”
Về vấn đề hôn nhân đồng giới, Nam cho rằng, sinh ra ai cũng muốn có tình yêu, cũng muốn dẫn tới hôn nhân để sống với nhau trọn đời. “Mới rồi nước Mỹ đã công nhận hôn nhân đồng giới, còn Việt  Nam thì đến bao giờ?”, Nam nói.
Lam, một người đồng tính độc thân, cho rằng, hôn nhân của người đồng tính rất vô nghĩa vì “không ai công nhận cả”. Một người đồng tính nói: “Nếu luật pháp có công nhận, thì đa số linh mục cũng từ chối cử hành hôn lễ vì cho rằng hôn nhân là để duy trì giống nòi, nhưng hôn nhân đồng giới lại không có chức năng đó”.
Luật sư Nguyễn Văn Hậu, Phó Chủ tịch Hội Luật gia TPHCM, nói rằng, hôn nhân đồng giới có thể được xem là một vấn đề tương đối nhạy cảm và không có sự thống nhất giữa các quốc gia trên thế giới.
“Theo như tôi được biết, hiện nay chỉ có hơn 10 quốc gia công nhận hôn nhân đồng giới (như Hà Lan, Anh, Pháp, Đan Mạch, Phần Lan…). Mới đây nhất, ngày 26/6, Tòa án Tối cao Mỹ chính thức công nhận mọi công dân Mỹ đều có thể kết hôn, không phân biệt giới tính hay xu hướng tình dục. Đây được coi là một tín hiệu vui đối với cộng đồng người đồng tính”, ông Hậu nói.
Trên các trang web, diễn đàn thu hút nhiều người đồng tính, việc chụp hình đưa thông tin về đám cưới đồng tính ở TPHCM và các địa phương khác ngày càng công khai hơn. Luật sư Hậu lý giải: “Luật Hôn nhân và gia đình 2014 đã có một sự thay đổi lớn khi quy định Nhà nước không thừa nhận hôn nhân giữa những người cùng giới tính (trước đây, kết hôn giữa những người cùng giới tính là một trong các quy định cấm tại Điều 10 Luật Hôn nhân và gia đình 2000). Như vậy, mặc dù pháp luật chưa thừa nhận nhưng đã không còn xem hôn nhân giữa những người đồng giới là hành vi vi phạm pháp luật”.
Sơn, thành viên một nhóm đồng đẳng đã chục năm công tác xã hội về hôn nhân đồng giới, nói:“Việt Nam đã có bước tiến lớn trong hôn nhân đồng giới. Trước kia, đám cưới đồng giới chỉ tổ chức ở nhà hàng với vài ba chục người, cũng toàn đồng giới với nhau thông cảm đến dự. Cô dâu, chú rể sợ bị công an đến bắt. Gần đây, bọn em dự nhiều đám cưới mời ở khách sạn lớn, 300-400 khách dự là chuyện thường. Các bậc bố mẹ cũng đến dự và cũng không còn bị mặc cảm với họ hàng như trước nữa, vì nghĩ cho cùng thì con nào mà chẳng là con”. 
Theo Linh, không sống với giới tính thật của mình chính là một sự giả dối. “Em đã đi Thái để phẫu thuật, chuyển giới thành một người phụ nữ hoàn toàn, không phải để hài lòng người yêu, cũng không phải để lấy chồng, mà trước hết là để em được sống đúng như một người phụ nữ, đúng như chính bản thân mình, còn việc lập gia đình thì hiện thời chưa tính tới”, Linh nói.

7 phim kinh dị “sởn da gà” đúng chất Halloween 2015




Halloween sẽ thiếu thú vị nếu bạn không có ít nhất một trải nghiệm nhỏ của sự sợ hãi. 1 trong 7 bộ phim kinh dị của Hàn Quốc dưới đây phần nào sẽ đáp ứng được những fan của thế giới điện ảnh đúng dịp Halloween:


1-A Tale of Two Sisters (Câu chuyện 2 chị em) - 2003




Lấy cảm hứng từ một truyền thuyết của Hàn Quốc, bộ phim sản xuất năm 2003 này là một cuộc phiêu lưu của hai chị em gái, những người sau khi trải qua một thời gian trong bệnh viện tâm thần đã trở về nhà của cha và người mẹ kế độc ác. Khả năng phục hồi của họ bị ảnh hưởng bởi sự tàn ác của mẹ kế cùng với sự xuất hiện của hồn ma từ người mẹ đã khuất, tạo ra một bầu không khí kỳ lạ và sợ hãi.



2-White: The Melody of the Curse (Giai điệu lời nguyền) - 2011

 


Nhóm nhạc nữ Pink Dolls (Búp bê hồng) luôn bị coi là nhóm làm nền cho các thần tượng nổi tiếng khác. Khi các cô gái phát hành bài hát mới của họ mang tên White được làm lại từ một bản gốc không rõ ai sáng tác, ca khúc này đã nhanh chóng trở thành hiện tượng mạng. Tuy nhiên, khi một thành viên trở thành trưởng nhóm và là nạn nhân của một vụ tai nạn khủng khiếp, cô gái Eun Joo đã nhận ra rằng bài hát White đã bị nguyền rủa.


Into the Mirror (Ma gương) – 2003





Đây là một bộ phim kinh dị Hàn Quốc năm 2003 về một loạt những cái chết rùng rợn trong một cửa hàng bách hóa. Các thám tử đã gặp khó khăn khi điều tra về tất cả các gương kính liên quan đến vụ việc. Into the Mirror là bộ phim đầu tay của đạo diễn dòng phim kinh dị Kim Sung Ho.




Bấm SUBSCRIBE ngay để chia sẻ video này trên youtube:






Trailer phim Into the Mirror


Death Bell (Hồi chuông tử thần) – 2008





Một nhóm học sinh trung học ưu tú tham gia các lớp bổ dưỡng kỳ thi tuyển sinh đại học. Bất ngờ họ thấy có một chiếc tivi bật lên với cảnh các cô gái thông minh nhất trong trường học bị mắc kẹt trong một bể nước đầy. Qua kênh tivi này, giọng nói kỳ lạ phát ra hướng đến các học sinh, đưa ra các câu hỏi liên quan đến kỳ thi đại học và bắt buộc họ phải trả lời. Mỗi câu trả lời sai sẽ dẫn đến một cái chết của một sinh viên khác.


The Red Shoes (Đôi giày đỏ) - 2005





Một người phụ nữ tìm thấy một đôi giày cao gót màu hồng trên sàn tàu điện ngầm. Sau đó, sự ghen tỵ, tham lam và cái chết đã theo chân những người nhìn thấy đôi giày đó đến bất cứ nơi nào họ đi.


Whispering Corridors (Giọng nói ma quỷ) – 1998





Câu chuyện xảy ra trong trường nữ sinh, một học trò cũ trở lại trường để bắt đầu công việc mới với vai trò giáo viên và bắt đầu tình bạn với 2 sinh viên khác nhau. Nhưng một giáo viên đã được tìm thấy khi đã chết sau khi tự vẫn, người ta bắt đầu liên kết quá khứ và hiện tại để tìm ra câu trả lời. Những ký ức về nhiều cái chết trong quá khứ gọi ra một loạt các bóng ma ám ảnh ở hành lang của nhà trường.


Phone (Điện thoại ma) - 2002





Không bao lâu sau khi Ji Won nhận được một điện thoại di động mới, con gái người bạn của cô là Yeong Ju đã đặt nó vào tai của mình và ngay lập tức la hét trong sợ hãi. Khi những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra trong việc kết nối với chiếc điện thoại này, Ji Won đã điều tra và phát hiện ra rằng những người trước đó đã cùng sử dụng một số điện thoại giống cô gần như tất cả trong số họ đã chết đột ngột trong những hoàn cảnh không bình thường.

Monday, October 26, 2015

Em muốn 1 anh chồng lương 500 000$USD 1 năm



Đây là một lá thư của một cô gái đăng trên mạng, và được một CEO của một công ty trả lời


.......................................................................................................................
Những gì tôi viết sau đây đều thật lòng cả


Tôi 25 tuổi. Tôi rất đẹp, tôi có phong cách và khiếu thẩm mỹ cao, tôi muốn cưới một anh chàng có thu nhập từ 500,000 đô mỗi năm trở lên.Bạn có thể nói tôi là người tham lam nhưng với thu nhập mỗi năm 1 triệu đô thì chỉ được coi là tầng lớp trung bình ở New york

Yêu cầu của tôi không cao. Có ai trong forum này có thu nhập hàng năm là 500 nghìn đô không ? Trong số các bạn có ai lập gia đình chưa ? Tôi muốn hỏi : "tôi phải làm gì để lấy một ông chồng giàu như các bạn ?",

Trong số những anh chàng tôi hẹn hò ,, anh giàu nhất thu nhập chỉ là 250 nghìn đô mỗi năm, đối với tôi mức lương này là quá ít. Nếu như ai đó có ý định chuyển đến 1 căn hộ ở phía tây New york Garden thì mức lương này không đủ để chi tiêu.

Tôi có vài câu hỏi cho các bạn :

1)- Những anh chàng giàu có thường lui tới những địa điểm nào ? ( làm ơn liệt kê ra tên và địa chỉ các quán bar, nhà hàng, phòng tập thể dục ...)

2)- Tôi nên nhắm những độ tuổi nào

3)- Tại sao mấy bà vợ của các đại gia chỉ có nhan sắc trung bình ? tôi từng tiếp xúc với vài người trong số họ, họ chẳng xinh đẹp và chẳng thú vị gì cả, nhưng tại sao họ cưới được những ông chồng giàu có

4)- Các bạn dựa vào những tiêu chuẩn nào để chọn vợ, và những người nào chỉ có thể là bạn gái của các bạn thôi ? ( Mục tiêu của tôi bây giờ là lấy chồng )

Ms. Pretty

***

Sau đây là câu trả lời thẳng thắn của CEO thuộc tập đoàn J.P.Morgans :

Dear Ms.Pretty tôi đã đọc bài viết của bạn và cảm thấy rất thích thú. Tôi đoán có rất nhiều cô gái cũng có những câu hỏi như bạn. Xin cho phép tôi được phân tích tình huống của bạn với tư cách của một nhà đầu tư chuyên nghiệp

1- Trước hết, mức thu nhập của tôi là hơn 500 nghìn đô một năm, đáp ứng được yêu cầu của bạn, vì thế hy vọng mọi người không nghĩ rằng tôi đang phí thời gian ở đây.

2- Đứng dưới góc độ là một doanh nhân ,tôi nghĩ cưới bạn quả là một quyết định thiếu sáng suốt. Câu trả lời rất đơn giản, hãy để tôi giải thích cho bạn hiểu ,gạt qua những chi tiết linh tinh khác thì

3- rõ ràng bạn đang cố gắng trao đổi " nhan sắc" lấy " tiền ", có nghĩa là : A có nhan sắc và B có tiền để mua nó, công bằng và sòng phẳng

Tuy nhiên,vấn đề mấu chốt ở đây là nhan sắc có thể phai tàn theo năm tháng nhưng tiền đầu tư thì không như vậy.

Thực tế phủ phàng là thu nhập của tôi tăng dần qua năm tháng, còn bạn thì không thể ngày một đẹp hơn lên. Vì thế nếu xét dưới góc độ kinh tế mà nói ,tôi là một tài sản luôn luôn tạo ra giá trị gia tăng ,còn bạn chỉ là một tài sản hao mòn.

Hơn nữa không phải hao mòn bình thường mà là hao mòn theo cấp số nhân. Nếu đó là tài sản duy nhất mà bạn có, thì giá trị của nó sẽ bị giảm rất nhiều sau 10 năm nữa

Nếu so sánh với các phiên giao dịch trên phố Wall thì việc tôi hẹn hò với bạn cũng như một phiên giao dịch vậy .Nếu giao dịch bị giảm giá thì chúng tôi sẽ bán, chẳng ai ngốc giữ nó trong một thời gian dài - cũng như việc kết hôn vậy.

Có thể bạn nghĩ tôi thật dã man khi nói ra điều này, nhưng một tài sản mà tieu hao lớn như vậy, thì tốt nhất là nên bán nó đi hoặc cho thuê.

Bạn cần phải hiểu rằng bất kỳ một gã đàn ông nào có mức thu nhập 500,000 đô mỗi năm đều không phải là những gã ngu.

Chúng tôi chỉ hẹn hò với bạn nhưng chúng tôi sẽ không cưới bạn.
Tôi khuyên bạn hãy quên chuyện tìm cách lấy chồng giàu đi.

Thay vào đó hãy tự kiếm cho mình khoản thu nhập 500,000 đô mỗi năm để trở thành đại gia. Việc này có nhiều cơ hội thành công hơn so với việc tìm một thằng giàu mà ngu đấy .

Thân ái

Sumit Kishanpuria -Tổng giám đốc nhân hàng JP Morgan ???

Wednesday, August 19, 2015

Tiếng Anh yếu kém – lý do khiến 72.000 cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp phải chăng là do sự hiểu lệch độ quan trọng

Tiếng Anh yếu kém – lý do khiến 72.000 cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp - 1
Với chính sách mở cửa kinh tế, các công ty nước ngoài ngày càng mạnh dạn tiến vào đầu tư nơi thị trường Việt Nam, mở ra cơ hội việc làm ngày càng cao cho lực lượng lao động nước nhà. Nhưng thực tế, tỉ lệ thất nghiệp nước ta vẫn ở mức cao, đặc biệt ở khối ngành kinh tế. Bỏ qua yếu kém về mặt tay nghề, một khía cạnh khác cần bàn chính là trình độ ngoại ngữ của ta chưa tương xứng yêu cầu nhà tuyển dụng đặt ra. Nếu thành thạo tiếng Anh, bạn đã có thể tự tin ứng tuyển vào các công ty nước ngoài, công ty liên doanh hoặc tại những công ty lớn của Việt Nam, nơi thường có những mối quan hệ kinh doanh hợp tác với các đối tác quốc tế, nơi bạn được làm việc trong một môi trường năng động, sáng tạo và đặc biệt được trả mức lương xứng đáng với những gì mình bỏ ra.

Sẽ bắt đầu từ đâu với con số 0

1. Sử dụng thành thạo Internet và kết nối mạng xã hội
Điều đầu tiên và đơn giản nhất bạn có thể làm được đó là biết sử dụng Internet. Điều này sẽ khiến công việc mà bạn lựa chọn nhàn hơn và có cơ hội phát triển nhanh hơn.Không chỉ chứa một kho kiến thức, Internet còn mang đến cơ hội phát triển bản thân, cơ hội làm giàu nếu bạn thực sự tận dụng được lợi thế của nó.
Bạn có thể bán hàng online, viết blog, viết báo, viết truyện v.v…có thể làm CTV cho một số công ty để nhập dữ liệu, CTV bán hàng online, giao hàng (ship) hàng cho các shop Online…
 

Phía sau anh hùng không thể thiếu mỹ nhân ?


"Kề vai sát cánh"
Là nhà đồng sáng lập kiêm chủ tịch điều hành của Alibaba- gã thương mại điện tử khổng lồ Trung Quốc. Lớn lên trong nghèo khó, 2 lần trượt đại học rồi từ một giáo viên, Jack Ma trở thành tỷ phúcông nghệ giàu nhất Trung Quốc với khối tài sản 25,3 tỷ USD. Thế nhưng thông tin về người phụ nữ đứng sau thành công của Jack Ma lại khá ít ỏi. Bà là Zhang Ying, vợ của Jack Ma.
Zhang gặp Ma tại Viện Sư phạm Hàng Châu, nay là Đại học Hàng Châu, khi hai đều là sinh viên. Cặp đôi này kết hôn sau một thời gian ngắn tốt nghiệp vào cuối những năm 1980, cả hai đều tham gia vào công việc giảng dạy.
"Ma Yun (Mã Vân) không phải là một người đàn ông đẹp trai, nhưng tôi đã đổ gục bởi anh có thể làm được nhiều điều mà những người đàn ông đẹp trai không thể làm được", Zhang nói.

 Hậu phương vững chắc của tỷ phú Jack Ma - 1

 “Cô ấy giúp đỡ tôi rất nhiều trong sự nghiệp lẫn gia đình”, Jack Ma - Tỷ phú giàu thứ 2 Trung Quốc từng chia sẻ về vợ của mình

Monday, April 20, 2015

Tiểu thuyết Một Mình Đấu Với Lưu Manh-full

Tác giả: Tiểu Di
Tình trạng: Hoàn Thành
Tên truyện: Một Mình Đấu Với Lưu Manh
Thể loại: Tiểu thuyết tình yêu,truyện nhiều tập

Tiểu thuyết ngôn tình hay

Tiểu thuyết Một Mình Đấu Với Lưu Manh-full
Ảnh Tiểu thuyết Một Mình Đấu Với Lưu Manh-full

Chương 1
"Hội Vụ Ưng" là một tổ chức cả hắc bạch lưỡng đạo đều không rõ lai lịch, không rõ hình thức tổ chức, vừa chính vừa tà, không thuộc hắc đạo cũng không theo bạch đạo. Tất cả công việc đều do thủ lĩnh quyết định, nhưng không ai biết rõ khuôn mặt thật của hắn. Thông thường, sau khi hắn ra lệnh, sẽ thông qua bốn vị đường chủ thi hành.

Đường Hắc Ưng – nhân vật trong đường đều là những nhân tài máy tính được tuyển chọn kỹ càng trên toàn thế giới, phụ trách về mảng thông tin.

Cũng bởi vì tất cả nhân tài thông tin - vi tính đều được chiêu mộ vào đây, nên muốn xâm nhập vào máy tính nội bộ của hội Vụ Ưng lấy tài liệu cơ mật, quả thật so với lên trời còn khó hơn.

Nghe nói Đường chủ lãnh đạo đường Hắc Ưng là một người đàn ông tràn đầy khí thế , hắn luôn đeo mặt nạ, ánh mắt luôn khiến người ta cảm thấy e ngại thần phục, động tác nhanh như điện, kẻ địch thường là sau khi xuống địa phủ rồi mới biết mình chết thế nào, sự công kích mãnh liệt đủ sánh ngang với rắn hổ mang.

Đường Lam Ưng - trong đường đều là những nhân viên được tuyển chọn qua sự khảo nghiệm kĩ càng, là nơi tập hợp những người có IQ cao nhất thế giới, bọn họ là đoàn cố vấn thông minh nhất, tất cả các hoạch đều do đầu óc cơ trí của bọn họ bày ra, từng việc diệt trừ cường địch.

Nghe đồn Đường chủ lãnh đạo đường Lam Ưng là một người đàn ông phong độ có trí thức cực cao, trong cặp mắt che dưới mặt nạ luôn ẩn chứa một chút ý cười. Nhưng sự thông minh tài trí của hắn mới là thứ khiến người ta bội phục nhất, ví dụ như tất cả các cao thủ trong đường Lam Ưng phải mất hai giờ mới nghĩ ra một kế hoạch hoàn mỹ, hắn chỉ cần động não suy nghĩ vài phút, trong đầu liền có thể hiện ra một kế hoạch hoàn mỹ hơn, chưa từng có sai lầm.

Đường Tử Ưng - nơi những sát thủ được chọn ra qua tuyển chọn kỹ càng, nghe theo chỉ thị của Đường chủ, bọn họ có thể vì tiền mà giết người, cũng có thể không vì bất cứ lý do hay nguyên nhân nào mà giết người.

Nghe đồn Đường chủ đường Tử Ưng là một người đàn ông lạnh lùng không bao giờ cười, trong ánh mắt trừ vô tình chỉ có vô tình, hơn nữa, trên người hắn luôn có một cỗ cảm giác làm người ta không lạnh mà run sợ, có thể khiến kẻ địch không đánh mà lui, tác phong của hắn khiến người khác rất khó nắm bắt, nhưng hắn vẫn cam tâm tình nguyện thần phục dưới sự ra lệnh của thủ lĩnh.

Đường Hồng Ưng - mỗi người trong Đường đều là cao thủ gián điệp thăm dò tin tức kẻ địch, nhưng không giống với các Đường khác, toàn bộ nhân viên trong đường Hồng Ưng đều là phụ nữ, tuy nhiên, năng lực làm việc của các cô tuyệt không thua kém những người đàn ông Đường khác.

Nghe đồn, Đường chủ lãnh đạo đường Hồng Ưng là một cô gái lạnh lùng xinh đẹp, cô khác hẳn với ba vị Đường chủ kia, không đeo mặt nạ, lấy khuôn mặt thật xuất hiện. Nhưng, đó là bộ mặt thực sự của cô sao? Nghe nói cô dùng thuật dịch dung, luôn lấy những diện mạo khác nhau gặp người khác, điểm giống nhau duy nhất chính là lạnh lùng xinh đẹp, cho nên, "Lãnh Diễm" thành đại danh từ chỉ cô, người trong Đường muốn nhận ra cô vô cùng dễ dàng, bởi vì điểm duy nhất cô không thay đổi chính là luôn mặc trang phục đỏ rực.

Mà bốn nhân vật truyền kỳ này, trực tiếp nghe lệnh của một người đàn ông mang mặt nạ chim ưng trắng. Không ai biết người đó là ai. Chỉ biết, hắn còn lạnh lùng hơn Tử Ưng, bởi vì hắn đối với sự vật con người xung quanh luôn làm như không thấy. Nhưng không được vì vậy mà xem thường năng lực của hắn. Tuy rằng hắn đối với bất cứ chuyện gì cũng không có hứng thú, nhưng có thể trở thành thủ lĩnh của bốn vị Đường chủ kia, hắn đương nhiên có chỗ hơn người.

Nhân viên tình báo của hội Vụ Ưng trải khắp thế giới, so với những tổ chức chính quy, tổ chức phi pháp khác, chỉ có hơn chứ không kém, cứ như vậy, tin đồn liên quan đến nó thật thật giả giả lưu truyền giữa hai hắc, bạch đạo.

Nhưng dù là thánh nhân, cũng có ngày tan chảy trong nhu tình của mỹ nhân, thủ lĩnh hội Vụ Ưng - Đinh Dục Phàm, sau khi gặp được người mình yêu, trước sau tưởng như hai người, anh bây giờ đang ôm vợ yêu và con trai, trên mặt mang nụ cười hạnh phúc, mong chờ bốn vị Đường chủ ưu tú kia rồi cũng như anh, rơi vào bể tình, hưởng thụ tình yêu tuyệt vời…..

Năm 1994

Đang trong mộng đẹp, cô gái khoảng hai mươi tuổi bị một tràng âm thanh ồn ào làm tỉnh. Cô khẽ dụi đôi mắt cho tỉnh táo, tò mò xem ai đến, bước chân nhẹ nhàng đi về hướng phát ra âm thanh kia.

Xuyên qua khe cửa, cô thấy cha mẹ mình đang cãi nhau, có một người đàn ông xa lạ đứng ở góc phòng sách âm u, làm cô không cách nào thấy rõ. Nhưng mà, giọng nói trầm thấp của hắn, khiến cô không khỏi có chút sợ.

Bởi vì lòng hiếu kỳ, cô rất muốn biết vị khách khiến ba mẹ mình tức giận lớn như vậy là ai, cho nên khẽ đưa tay đẩy cửa thêm chút nữa. Dựa vào thân hình đó, chỉ có thể nhìn ra là một người đàn ông trung niên.

Không ngờ, người đó như ý thức được sự xuất hiện của cô, quay đầu liếc về phía cửa, ánh mắt tà ác kia khiến cô vội vàng lùi về phía sau cánh cửa.

Vì trong lòng thấy sợ hãi, cô lập tức trở lại phòng mình, không dám tìm hiểu nguyên nhân khiến họ cãi vã. Mới đi được vài bước liền nghe thấy tiếng kêu đau của cha truyền ra từ phòng sách, cô sợ đến nỗi vội vàng quay người lại, chạy vào phòng sách.

Trong đó, cô thấy ngực cha cô nhiễm đỏ một mảng, thân thể dần dần ngã xuống, còn mẹ cô đang há to miệng vì kinh sợ, đau lòng ôm lấy cha cô, ngồi phịch dưới đất.

Lại "đòang" một tiếng, trên trán mẹ cô bị một viên đạn bắn thủng, theo chân cha cô, ngã lăn trong vũng máu.

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi thứ đều thay đổi. Trước mắt cô, gia đình hạnh phúc bị kẻ giết người tàn nhẫn phá hủy. Cô thấy hắn cười tà ác đi về phía mình.

Hắn dĩ nhiên sẽ không tha cho cô.

Ngoài cực kì đau lòng, ý nghĩ duy nhất của cô lúc này chính là chạy trốn, tìm ra một con đường sống, như vậy mới có thể báo thù cho cha mẹ.

Cô chạy thoát khỏi viên đạn lấy mạng kia giống như bay, tránh vào trong phòng, đóng chặt cửa lại, khóa kín, sau đó muốn thoát ra ngoài từ cửa sổ phòng này.

***

Năm 2000

Đèn cao rực rỡ, đường phố tấp nập người qua lại, nhiều người tập trung ánh mắt tò mò, nhìn về một nam một nữ đi phía trước.

Cô gái kia khí chất lạnh lùng như băng*, khuôn mặt xinh đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, không đeo trang sức, son phấn trang điểm, thể hiện cá tính rất đặc biệt, làn da vô cùng mịn màng, trong suốt nõn nà khiến người ta hâm mộ.

0

Còn chàng trai đi sát bên cô, khuôn mặt tươi cười hòa nhã dễ gần, rực rỡ tựa ánh mặt trời, như cây đón gió xuân, giơ tay nhấc chân đều thể hiện khí chất cao quý, là loại khí chất không tầm thường, khiến các cô gái ngưỡng mộ.

"Anh rốt cuộc muốn đi theo tôi tới khi nào?"

Vốn cũng chẳng để ý đến sự chú ý của đám đông, nhưn
123 ... 28>>

Sunday, February 8, 2015

Tôi đổi 2 tỷ lấy vợ của cậu, đồng ý không ?

Ông chủ một công ty nói với nhân viên của mình: “Tôi đưa cậu 2 tỷ đồng đổi lấy người vợ của cậu, đồng ý không?“. Người nhân viên mỉm cười nói rằng: “ Vậy tôi đưa ông 2,5 tỷ đổi lấy người vợ của ông, ông đồng ý chứ?”.

Ông chủ không chút do dự nói: “Vậy tôi đưa cậu 20 tỷ đồng đổi lấy vợ của cậu, 20 tỷ cả đời anh cũng không thể làm ra số tiền lớn như vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi”. Người nhân viên bắt đầu do dự, giữa tiền bạc và tình yêu anh không biết mình nên chọn cái nào. Thế là anh ta hỏi ông chủ: “Ông sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”.




Không tiền bạc nào có thể mua được hạnh phúc !

Ông chủ cười nói rằng: “Đương nhiên rồi, 20 tỷ đổi lấy vợ cậu cơ mà, tôi đương nhiên phải quý trọng cô ấy chứ”. Người nhân viên lại nói rằng:”Ông sẽ yêu cô ấy nhiều như tôi chứ?”. Ông chủ nói: “Tôi sẽ yêu cô ấy nhiều hơn cả cậu, yêu nhiều hơn gấp ngàn lần”. Người nhân viên không còn gì để nói, cầm chi phiếu rời khỏi công ty.

Ba năm trôi qua, người nhân viên năm ấy đã dùng 20 tỷ đồng mở doanh nghiệp riêng và bây giờ đã trở thành một tỷ phú. Anh ta tìm đến ông chủ năm xưa và nói rằng: “Tôi muốn mua lại người vợ của tôi, ông cứ đưa ra một cái giá” . Ông chủ chỉ mỉm cười nói một câu: “Đừng đùa nữa, vợ tôi trong trái tim tôi là báu vật vô giá, tiền bạc ư? Tôi không hứng thú”.

Người nhân viên nói: “Vậy ông muốn cái gì cứ việc đề nghị, tôi sẽ làm ông hài lòng”. Ông chủ nói: “Tôi chỉ cần vợ tôi. Thôi cậu về đi muộn rồi. Cô ấy đang đợi tôi cùng ăn cơm”. Nói xong ông chủ quay lưng đi. Người nhân viên đứng lặng người, từng giọt nước mắt muộn màng tuôn rơi.

Một câu chuyện đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: Những thứ mình đã vuột mất hoặc vứt bỏ đều không bao giờ quay trở lại, nó đã trở thành quá khứ. Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ. Trân trọng những gì mình có, hạnh phúc hay bất hạnh đều phụ thuộc vào cách nghĩ của bạn. Tôi hy vọng mọi người hãy biết trân trọng những gì mình đang có.

P/s: Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ

Friday, January 23, 2015

Mùa Vàng Hoa Cải

Tác giả: Lê Xuân Hoa


Chỉ một kỳ thi tốt nghiệp.
“Có một mùa hoa cải
Nắng vàng trong mê mải”. 

Em là con gái nhà quê, nhút nhát và tự ti. Miền quê của em nằm bên kia sông Đuống với những cách đồng hoa cải vàng mướt mát chảy dài chân đê. Ở cái mảnh đất nghèo khó “Chó ăn đá, gà ăn sỏi” ấy tuổi thơ của em đã đi qua trong trẻo, hồn nhiên. Nơi ấy cha em, ông nội em và cả cụ tổ nữa đã định cư và sinh sống. Lên Hà Nội theo học ngành Sư Phạm em chỉ mong ngày tốt nghiệp trở về quê làm cô giáo. Em sẽ dạy cho bọn trẻ trí thức của nhân loại. Khi lớn lên chúng sẽ hiện đại hóa nông thôn. Cuộc sống sẽ thay đổi, sung túc hơn và đầy đủ hơn. Ủy ban sẽ không phải trả lương cô giáo cho em bằng thóc. Học sinh sẽ không còn ngồi học trong cái đình làng lụp xụp ẩm thấp rêu mọc xanh mờ. Ngày nhập học mẹ đưa em ra bến xe. “Đất quê mình bạc lắm thoát ly đi học đại học được mười người thì chín người bon chen ở lại Hà Nội, may mắn họa hoằn mới được một người về làng, lấy trí thức đâu mà phát triển nông thôn?”. Nhìn dáng mẹ nhỏ bé giữa bến xe huyện mời mịt khói xăng, lòng em quặn thắt. Thương lắm cái mảnh đất nhọc nhằn đã nuôi em khôn lớn.
Anh là người cùng quê với em, học Kinh Tế, thông minh và tự tin. Lơ ngơ giữa thành phố náo nhiệt và xa lạ, anh nghiễm nhiên trở thành nơi nương náu duy nhất của em. Anh hợp với những vùng đất năng động chứ không lạc hậu, thô sơ như quê mình nhưng em vững tin vào tình yêu. Chỉ với niềm tin người ta mới có đủ sức mạnh để vượt qua trở ngại. Ngày xưa mẹ đã theo cha về đây. Và vì một lời hẹn ước mẹ đã mỏi mòn chờ đợi cha đi qua cuộc chiến trong tuổi xuân của mình. Em thích kể với anh về những bông cải vàng mảnh mai như nắng. Hồi nhỏ mỗi sáng em vẫn thường chân trần lúp xúp chạy giữa cánh đồng, sung sướng xoè tay hứng những giọt sương còn đọng lại trên búp. Anh ngạc nhiên lắng nghe em say sưa diễn thuyết, nhè nhẹ kéo tóc em mỉm cười “Sao em nhớ kỹ thế, nhưng ở huyện đã có công ty nước nào dám bỏ vốn đầu tư chưa?”.
Tối thứ bảy, em loay hoay bật tắt, bật tắt công tắc đèn. Quyển sách đặt ngay ngắn trước mặt. Chuông đồng hồ ngân nga gõ mười tiếng. Em thần người. Trống vắng và cô độc ùa đến. Em rũ người ra vì mệt mỏi. Cảm giác như sự kiên nhẫn trong em đã cạn kiệt. Có tiếng kẹt cửa. Hạ về, “Vẫn chưa đến hả Thùy?”. Em im lặng. Gió ùa theo Hạ thổi vào phòng lạnh buốt. Hạ đặt tay lên vai em “Đừng nhập nhằng mãi Thùy ạ. Mọi thứ đều cần có giới hạn của nó”. Em mím môi, tưởng như mình sắp ngã quị mất. Vậy ra anh muốn tránh mặt em. Việc gì anh phải làm thế? Anh đã nói yêu cũng có thể nói chia tay lắm chứ. Cứ im lặng thế này lại làm em nuôi ảo vọng, cứ nấn ná chờ đợi lại làm em tự chất vấn bản thân, mình có lỗi gì? Hay mình đã làm gì sai? Người nhà quê như em thật thà lắm. Nói yêu là yêu, nói ghét là ghét chứ không tế nhị, kiểu cách như người thành phố… Em gục mặt xuống bàn. Khóc òa. Hạ choàng tay ôm ngang người em. Gió vẫn lùa lạnh buốt khắp căn phòng trống. Có lẽ Hạ quên không cài cửa.
Mùa đông, em tì hai tay lên thành cầu, tóc bay xấp xõa. Hun hút phía dưới dòng nước đen ngòm cuồn cuộn như đang cố nén tiếng gầm gừ trong cổ họng. Em nhướng mắt. Ngọn đèn cao áp lành lạnh xanh hắt xuống mặt sông thứ ánh sáng leo lét ma quái càng làm tăng thêm vẻ bí hiểm lù đù của những con sóng đập mình vào chân cầu. Lâm đứng cạnh em, nhún nhẩy trên đôi giầy khủng bố to sụ giọng kiêu hãnh:
- Thùy nhìn mà xem hoành tráng chưa. Đây là cây cầu thế kỷ, niềm tự hào của Hà Nội đấy.
Em kiễng chân, rùng mình choáng ngợp trước sự kỳ bí mênh mang. Dòng sông như con quái vật khổng lồ. Con người chợt bé tẹo như những chú kiến lăng xăng. Em thì thào:
- Nhảy từ trên này xuống thì thế nào nhỉ? Biết đâu đường tới thiên đàng cũng nên.
Lâm hốt hoảng:
- Thùy nói cái gì đấy? Điên à?
Vùng vằng lôi em đi “Thùy bám chắc vào. Về”. Em rón rén ngồi sau lưng Lâm. Tai ù đi.Nao nao thấy thương Lam, thương cả mình nữa.
Tuần trước Hạ đưa em đến tìm anh. Hai đứa đứng ngoài cửa. Anh không giải thích, không bóng gió xa xôi “Thôi coi như mình chưa quen nhau Thùy nhé”. Em sững sờ. Khi gặp anh em mới 18, giờ đã 22. Bốn năm, tình yêu đã lôi tuột em những tháng năm sinh viên, sao lại có thể chưa quen? Em ngẩn ngơ như người lỡ tay đánh rơi mất vật quí hoảng hốt chạy tìm. Hạ nắm chặt tay em, giọng nó lành lạnh “Tôi không ngờ”. Em bồng bềnh trôi trong cơn mộng du. Vô thức.
Lâm phanh xe, tắt máy.
- Thùy vào nghỉ đi. Cấm nghĩ linh tinh đấy nhé.
Mi mắt nặng trĩu, em hẫng hụt bước lên trên những bậc cầu thang tối om, về đến cửa phòng vẫn thấy Lâm đứng dưới đường, điếu thuốc lập lòe trên môi. Em đưa tay vẫy vẫy. Sực nhớ anh chưa bao giờ chờ em như Lâm. Ngày trước mỗi lần đưa em về anh thường chống một chân lên vỉa hè, nghiêng đầu ngó bâng quơ “Thôi anh về”. Em đứng lại đằng sau, lơ ngơ nhìn hút theo chiếc bóng đèn hậu đỏ lập lòe, nhòe nhoẹt dần. Em mấp máy môi “Ngày trước”, nghe như một thanh âm lạ lẫm, xa xôi.
Hạ bảo “Mình có nghị lực và tuổi trẻ, rồi sẽ qua cả thôi. Mày cứ ra bến tàu mà xem, ối người khốn khổ mà người ta vẫn phải sống cả đấy”. Em khác Hạ. Em không phải là trò chơi đã được lập trình trước. Hạ lúc nào cũng chính xác, tỉnh táo và biết phân tích mọi vấn đề. Em không là Hạ nên luôn nhầm lẫn giữa đúng và sai, giữa thật và giả. Em không thích nghi được với lối sống thành thị. Em thấy mình lạc lõng và yếu đuối. Thanh bình và yên ả đã ăn sâu vào tế bào, vào máu thịt của em.
Hạ chống nạnh, lè vè lượn khắp phòng sôi sùng sục hệt như trong chuyện này nó là người bị bỏ rơi chứ không phải là em “Mày phải tìm hiểu cho ra lẽ. Để thế mà chịu được à? Phải có lý do chính đáng chứ”. Em quay mặt vào tường kéo chăn trùm kín mít. Sáng lên thư viện, em không dám rẽ vào con đường quen thuộc dẫn qua nhà anh ở trọ - ngôi nhà có giàn hoa tigôn màu hồng mà em vẫn đùa là hoa tim vỡ. Em đi bằng những ngả đường rối rắm quanh co khác, hết ngã ba lại đến ngã tư chỉ để tránh cho anh khỏi cảm thấy phiền hà. Con gái bọn em ngờ nghệch lắm nhưng cũng không cần đến lòng trắc ẩn của thiên hạ. Em không tự huyễn hoặc bản thân. Khi không còn tình yêu người ta có trăm ngàn cách để biện minh cho hàng động của mình. Giữa em và anh chẳng ai nợ nần gì ai. Anh đã bao giờ hứa hẹn gì đâu. Chỉ có em cả tin. Tin vào những điều không có thật. Hạ ngồi phịch xuống giường, ủ ê “Bốn năm. Trắng tay. Bây giờ nghĩ đến cảnh bắt đầu lại từ đầu sao mà mệt mỏi thế. Lại có một thằng mon men đến làm quen. Năm đầu ngồi chơi đến mười giờ. Năm sau rủ nhau đi xem phim, thuận buồm xuôi gió năm sau nữa mới tính chuyện tìm hiểu. Kinh quá thế thì chết già mất”. Em thò mặt ra ngoài chăn gật đầu đồng tình như cái máy “Ừ, kinh quá” và lơ mơ nghĩ đến anh. Tưởng tượng ra cảnh hai đứa dắt nhau về quê, phát hoảng không biết lúc em dạy học thì anh làm gì? Không lẽ để anh ngồi làm nhà kinh VAC?
Em đẩy cửa. Sững sờ. Đóa hoa cải vàng rực, dịu dàng được đặt trên bậu cửa hắt lên màu kiêu hãng của sự sống. Một mảnh giấy gấp tư cài phía dưới rơi ra. Nét chữ của anh
“Thùy thương!
Gửi cho em chút nắng vàng hiếm hoi đầu đông. Đêm qua, anh đã phóng xe về quê chỉ để tìm cho em những bông cải cuối mùa còn sót lại. Chút nữa trên đường ra sân bay anh sẽ mang chúng đến nhà em.
Anh được cơ quan cử đi học và anh hiểu đây là cơ hội mà anh cần nắm lấy. Anh biết em yêu hoa cải đến nhường nào nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác. Mẹ đã chờ đợi cha dù cha không bao giờ trở về. Anh không giống mẹ lại đem cả cuộc đời ra chờ đợi mà mọi điều đều có thể đổi thay. Hơn nữa chắc gì ở quê anh đã có việc để làm…
Tha lỗi cho anh. Cầu chúc cho em được hạnh phúc.
Anh”. 

Em lặng lẽ đứng trên ban công tầng bốn. Bầu trời u ám, loang lổ một màu xám xịt. Nắng vàng gom cả lại trong vòng tay em, rực rỡ. Chợt nhớ em đã quên không nhắc anh hoa cải không cắm được trong lọ. Nó chỉ sống được với đất ven đê quê mình. Có lẽ em sẽ mang chúng về quê. Chỉ ở nơi ấy hoa cải mới có thể dắt em đi hết mùa đông lạnh lẽo này. Vâng, em sẽ về quê. Nơi ấy đang chờ em. Nơi ấy mẹ vẫn thường hát:
“Có một mùa hoa cải
Chia tay bởi chiến tranh
Em đã chờ đợi anh
Sao anh mãi không về”. 

Anh có biết không người ta chỉ thực sự hạnh phúc khi người ta có quê hương và có tình yêu. 

Mùa Hạ Cuối

Tác giả: Phương Thúy


Cây phượng ven đường đã cháy lên một màu rực lửa, báo hiệu một mùa hè nữa lại đến. Em đang lang thang như một người vô định trong khúc hát ngân vang da diết và tha thiết của những chú ve sầu ảo não. Một tháng nữa, em sẽ ra trường và cũng sẽ chẳng còn là cô sinh viên bé bỏng, thơ ngây của ngày nào. Khi ấy, tất cả sẽ lùi vào dĩ vãng. Dòng thời gian vô tình lướt qua như dòng người trên đường trôi qua em hờ hững và lạnh nhạt.

Kỷ niệm, hình ảnh của anh và em ngày trước nhập nhòa trong ký ức. Em cứ tưởng mình đã quên nhưng …em vẫn nhớ. Người ta không thể sống trong quá khứ, vâng đúng thế, nhất là cái quá khứ không tốt đẹp nhưng tìm quên nó đâu phải là chuyện đơn giản. Em đã từng tìm quên và cũng đã từng phải nhớ. “Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm…” phải chăng là như thế? Hai năm, liệu anh có còn nhớ không? Nụ cười của anh sao mà trở nên chua chát quá, cay đắng quá. Anh chào em như chào một người bạn bình thường vô tình gặp. Phải chăng trong anh, em chỉ còn là một dấu chấm nhỏ nhoi và mờ nhạt? Người ta sao mà dễ quên quá. Anh còn nhớ anh đã hứa gì không? Hứa, xin hãy cố mà quên. Những ai đã từng ấp ủ, từng hy vọng thì hãy cố mà quên.

Công viên chiều nay dường như lặng lẽ. Em độc hành trên đôi chân của một kẻ lãng du. Cố ý hay vô tình, em dừng chân nơi ghế đá, nơi có cây phượng già mà ngày xưa em và anh đã từng khắc lên đó chi chít tên anh và cả tên em. Đó cũng là nơi mà anh đã trao cho em một chùm hoa phượng vĩ cuối mùa, trước khi anh đi xa học … Bàn tay em chạm nhẹ vào thân cây, sờ nhẹ lên những vết khắc. Ôi, thời gian! Hai năm, dòng thời gian vô tình đã nhẹ nhàng xoá đi tất cả. Vết khắc ngày xưa, nay chỉ còn là những vết sẹo lồi lõm trên thân cây. Hai năm thoáng qua mau chóng nhưng cũng đủ để lại những vết hằng trên thân cây cũng như trong trái tim bé bỏng và khờ khạo của em.

Bóng tối lấy đầy khoảng không trước mặt, em ngẩng lên … sững sờ. Anh và một người nữa – một cô gái xinh xắn đang tươi cười bên anh, một cái cười ngạo nghễ của những người chiến thắng. Anh im lặng nhìn thẳng vào mắt em, trong mắt anh đong đầy lời giải thích. Em mím môi gật đầu chào rồi lặng lẽ đơn độc ra đi. Em đi nhanh như chạy. Phải em không đủ sức đối đầu nên phải trốn chạy? Trốn chạy ánh mắt anh và cả nụ cười ngạo nghễ kia đang từng bước đuổi theo.

Tất cả đã quá đủ để cho em nhận ra rằng mình quá ngốc và quá ảo tưởng. Nồi niềm trông mong của em trong hai năm nay kết thúc như thế, còn gì cay đắng và chua xót hơn thế chăng? Những giọt lệ thi nhau rơi thấm qua bờ môi mặn chát. Đã đến lúc em phải nếm thử vị mặn của tình đời … Nhưng không, em không thể gục ngã và vật vã như thế. Ánh hào quang của tương lai đang chờ bước chân em. Em không thể nào quẳng tương lai mình vào một xó xỉnh tối đen của quá khứ được. Em phải quên và nhất định phải quên, như quên hẳn đi một mùa hạ của hai năm về trước, mùa hạ cuối cùng của cả anh và em. 

Mùa Dông Lại Về

Tác giả: Đoàn Thạch Biền


Từ điển tiếng Việt, trang 250, định nghĩa Cơn dông : "Trận gió mạnh hay dữ dội kèm theo có chớp và sấm, thổi lúc trời oi bức, thường trước khi có mưa rào". Nhưng không có định nghĩa Con dông. Ðể bạn dễ hiểu, tôi xin định nghĩa theo một câu hát của trẻ em : "Kỳ dông là ông kỳ đà, kỳ đà là cha cắc ké, cắc ké là mẹ kỳ dông...".
Bạn đã hình dung ra con dông chưa ? Nếu chưa, tôi xin phép dài dòng giải thích tiếp.

Mùa Hè năm 1974, tôi tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn, hạng nhất kể từ dưới lên. Khi chọn nhiệm sở, trường lại ưu tiên gọi từ trên xuống. Vì vậy, các bạn tôi đã chọn hết các trường ở Sài Gòn hay các tỉnh lớn. Ðến phiên tôi, chỉ còn một trường trung học ở tận thị trấn Phan Rí. Tôi chẳng biết thị trấn đó nằm ở đâu trên đất nước Việt Nam nhưng cũng vui vẻ nhận giấy bổ nhiệm.

Thú thật, tôi đã nhận vì đang lúc đói, chứ không phải vì lòng ham muốn truyền bá quốc ngữ đến tận nơi chốn xa xăm. Chắc có bạn sẽ trách tôi chưa đi dạy mà đã thiếu lương tâm. Nhưng bạn đã biết đói là gì chưa ? Nếu chưa, bạn hãy làm một cuộc thí nghiệm nho nhỏ tại nhà. Nhịn ăn ba ngày, chỉ uống nước lạnh. Sau đó bạn sẽ thấy rõ chân lý... đói. Và bạn sẽ thấm thía câu nói của ông bà : Ðói, đầu gối phải bò.

Cũng may, lần đó tôi không phải bò từ Sài Gòn ra Phan Rí. Nhờ vay được tiền, tôi đã đi xe đò đàng hoàng. Xe chạy từ sáng đến chiều thì dừng lại ở một ngã ba trên Quốc lộ 1. Trời nắng gắt. Tôi bước xuống xe, lấy khăn lau mồ hôi, phủi sạch bụi đường bám ở quần áo, bôi chút biăngtin lên đầu, chải tóc rõ đường ngôi. Ðúng lời ông bà dặn : Ðói cho sạch, rách cho thơm. Tôi quên nói với bạn, tôi tốt nghiệp ban Việt văn, nên đầu óc lúc nào cũng chứa đầy "lời ông bà dặn".

Một cơn dông từ đâu đột nhiên ào đến như đón chào tôi. Cát bụi, rác rưởi bay mù trời thay confetti. Gió đã cuốn tôi về trời, nếu tôi không nhanh tay ôm chặt một gốc cây bên đường. Hai phút sau cơn dông biến mất. Quần áo, đầu óc tôi dính đầy cát bụi. Ngày đầu đặt chân đến nơi đây, tôi đã không giữ được mình sạch. Trong nhưng ngày sắp tới, tôi biết sống sao đây ? Lòng buồn rười rượi, tôi lấy khăn dụi mắt.

- Ông khóc vì bị lạc đường à ?

Cô bé mặc áo tím, có đôi mắt đen láy như hai hột nhãn. Nhìn lâu đôi mắt ấy dễ trợt chân té ngã, tôi ngoảnh mặt đi và thở dài.

- Ừ...

- Ông định đi đâu ?

- Ði tìm việc làm.

- Vậy ông đến đây không đúng lúc rồi. Ðang mùa Ðông ghe chài ít đi biển. Ðâu có việc gì làm.

- Tôi đến đây dạy học.

- Tướng ông mà là thầy giáo.

Ðể cô bé khỏi nghi ngờ, tôi móc túi đưa cho em xem tờ giấy bổ nhiệm. Cô bé lắc đầu.

- Chắc có sự lầm lẫn gì đây. Nhưng thôi, để em dắt ông đến trường cho người ta quyết định.

Tôi cầm túi xách đựng quần áo và sách vở bước theo cô bé. Vừa đi, tôi vừa hỏi em tên gì, ở đâu, làm gì ? Cô bé mím môi cười.

- Nơi đây nhỏ bé. Trước sau gì ông cũng biết mọi chuyện. Ðến trường rồi. Em chào ông.

Tôi chưa kịp nói cám ơn, cô bé đã bước đi thoăn thoắt. Sợ trễ giờ làm việc trường đóng cửa, tôi không dám đuổi theo em. Khi tôi vào văn phòng, ông hiệu trưởng đang chuẩn bị ra về. Coi giấy tờ của tôi xong, ông niềm nở dắt tôi đi một vòng giới thiệu trường. Ðể chuẩn bị cho niên học mới, các lớp học đều được quét vôi vàng sáng sủa. Ở góc sân trường, trên một cây phượng cổ thụ lá xanh um, có treo một cái kẻng lớn bằng niềng xe hơi.

- Thầy về thật đúng lúc. Tôi đang chia giờ dạy. Tôi sẽ sắp thầy dạy lớp mười một. Thứ hai tuần sau trường khai giảng, Thầy còn một tuần nghỉ ngơi. Ra đây thầy trọ ở đâu ?

Tôi nói:

- Tôi chẳng quen biết ai ở đây và nhờ ông hiệu trưởng giới thiệu một chỗ trọ.

Ông nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi nói :

- Tôi giới thiệu thầy tới ở tạm chỗ này, rồi tính sau.

Ông hiệu trưởng lái xe honda chạy dọc theo con đường chính dẫn vào trung tâm thị trấn. Hai bên đường là những ngôi nhà cũ kỹ, mái ngói thấp, tường vôi loang lỗ. Trừ các cửa hàng tạp hóa, các ngôi nhà khác đều đóng kín cửa tránh những con gió thường thổi bụi ở lòng đường bay mù. Trong không khí sực nức mùi nước mắm, làm bụng tôi đói cồn cào.

Ðến một con đường đầy cát, tôi phải phụ ông hiệu trưởng đẩy xe vào một xóm trồng đầy mận. Những trái mận chín đỏ, nhìn chỉ muốn hái trộm. Tôi hỏi :

- Xóm này tên xóm Mận, phải không ông hiệu ?

- Không, tên nó là xóm Rùng, vì người ở đây sống bằng nghề lưới rùng.

Không rành nghề đi biển, nghe cái tên tự nhiên tôi rùng mình. Ông hiệu trưởng dừng xe trước một ngôi nhà mới xây, mái lợp ngói đỏ tươi, phía trước có hàng rào là những cây xương rồng cao ngang ngực. Ông gọi "Chú Bảy ơi, chú Bảy." Một người đàn ông tóc muối tiêu, ngực vạm vỡ, mặc quần cụt, bước ra mở cổng. Ông mời chúng tôi vào nhà, uống nước trà.

Ông hiệu trưởng giới thiệu chú Bảy là bà con với ông. Rồi ông trình bày hoàn cảnh của tôi và nhờ chú Bảy cho tôi ở trọ. Chú Bảy gãi râu.

- Ông giáo cứ ở tạm đây. Mai sau tìm được chỗ ưng ý thời đi. Sẵn tôi nhờ ông giáo kèm hộ con nhỏ ở nhà. Tánh nó ngang quá. Con gái mà cứ đòi đi biển chứ không chịu học chữ.

Tôi cám ơn lòng tốt của chú Bảy và hứa sẽ hết lòng dạy kèm cô nhỏ. Ông hiệu trưởng đứng dậy chào ra về. Chú Bảy chỉ tấm phản nơi tôi ngủ và nói ra giếng ở phía sau tắm rửa.

Bước ra cửa sau, tôi nghe rõ tiếng sóng biển ầm ì và trước mặt cả một vòm mận đầy trái chín. Tôi không ngăn được, hái một trái bỏ vào miệng nhai. Chúa ơi ! Từ nhỏ đến bây giờ tôi mới được ăn một trái mận ngọt như vậy. Tôi hái trái thứ hai bỏ vào miệng. Chúa ơi ! Từ bây giờ cho đến lúc chết, chẳng nơi đâu tôi được ăn trái mận ngon như ở đây.

- A... á...á...

Tôi hét lên kinh hoàng và nhảy thụt lui ba bước, khi thấy những con quái vật từ trên trời rơi xuống bò lổn nhổn quanh chân mình. Cô bé tôi gặp hồi chiều đang đứng ở ngưỡng cửa sau, ôm bụng cười.

- Em thử xem ông có can đảm không.

Tôi cố gắng trấn tĩnh, nói châm chọc lại.

- Tôi nhảy thụt lùi vì sợ đạp chết những con vật "thân yêu" của em.

- Ông biết chúng là con gì không ?

Tôi nhìn kỹ những con vật đang bò trên cát. Chúng giống con tắc kè, nhưng to hơn nhiều và có những đốm xanh đỏ trên lưng, trông phát ớn. Tôi đã thấy con kỳ đà ở Sở thú Sài Gòn, nên mạnh dạn đáp.

- Chúng là bà con kỳ đà, tên chúng là con "kỳ quặc".

Cô bé ôm bụng cười phát ho rồi lắc đầu.

- Thật may, ông không phải là thầy của em. Thôi ông giúp em bắt chúng, để em làm thịt ăn cơm tối.

Tôi hơi hơi run, không biết cô bé nói thật hay đùa. Bắt chúng, lỡ chúng cắn chết, tôi phải bỏ thây nơi đất khách quê người thì thiên hạ ai là người sẽ khóc thương tôi ? May thay, chú bảy đã ra đúng lúc. Ông nói :

- Ðể ba bắt dông làm thịt. Con lo nấu nướng. Tối rồi.

Bữa cơm dọn lên chiếc bàn tròn, dưới ánh sáng ngọn đèn bình ắc qui. Chỉ có chú Bảy, tôi và cô bé. Sau này, tôi mới biết vợ chú Bảy chết đã lâu. Người con trai lớn của chú đi lính "ông Ðịa" đóng ở quận, đã có gia đình riêng.

- Ðang mùa dông, - Chú Bảy nói - tôm cá không có. Ông giáo ăn đỡ mấy con dông.

Nhìn mâm cơm thấy có ba dĩa : gỏi dông, dông xào lăn, dông nướng, mùi thơm bốc lên làm tôi ứa nước miếng. Nhưng nhớ lại hình ảnh mấy con dông khi còn sống, tôi đâm chột dạ, không dám gắp. Tôi sợ ăn chúng xong, đất sẽ "ăn tôi".

Hình như hiểu được sự e dè của tôi, cô bé gắp một miếng dông nướng ăn trước. Tôi run run gắp một miếng ăn theo. Ăn xong, tôi mới biết mình... đại ngu !

Nhớ hồi còn học tiểu học, cô giáo ra đề một bài tập làm văn : "Tả con vật mà em yêu mến nhất". Tôi đã tả con gà con. Thằng bạn thân của tôi tả con chó mực. Tôi đã chê nó ngu. Con chó đen thùi lùi làm sao đẹp bằng chú gà con trắng như cục bông gòn. Ðến năm hai mươi tuổi, biết nhậu chút chút, tôi mới biết mình ngu. Gà mái dầu cũng không "đẹp" bằng chó mực, huống chi gà con. Bây giờ gần ba mươi tuổi, gặp con dông, tôi mới biết cả hai đứa đều ngu như nhau. Thế mới biết ông bà nói chí lý : "Ði một ngày đàng học một sàng khôn".

Thấy tôi tấn công tới tấp ba dĩa thịt dông, cô bé cười nói :

- Ông làm dân ở đây được rồi.

Chú Bảy quay qua nạt cô bé :

- Con gọi ông giáo là thầy chứ.

- Ông ấy đã dạy con chữ nào đâu mà bắt con gọi là thầy.

Cô bé nói đúng. Năm học đó tôi dạy lớp 11, cô bé học lớp 10. Tôi chưa dạy em được chữ nào, trái lại, em đã dạy tôi nhiều thứ. Cách bắt dông ở những đồi cát trắng lóa. Cách làm thịt dông ăn khỏi ê mình. Cách nướng mực "một nắng" ăn ngọt nhất. Cách cạy hàu ở ghềnh Son ăn với muối tiêu...

Chưa đầy một năm, ngày giải phóng đến. Tôi phải về với gia đình ở Sài Gòn. Khi chia tay, cô bé nói mong ông sẽ không quên con dông ở xứ này. Tôi trả lời, đến lúc hấp hối vẫn thèm những món dông em làm. Không lâu đâu, mùa Ðông tới tôi sẽ trở lại.

Tôi đã không giữ được lời hứa. Những công việc mới đưa đẩy tôi đi nhiều nơi trên đất nước. Mười hai năm sau, tôi mới có dịp trở về Phan Rí, đúng lúc mùa dông.

Những con dông vẫn cực kỳ ngon như xưa. Nhưng xóm Rùng đã đổi khác. Những cây mận ngọt lịm đã chết vì bị biển lấn sâu vào bờ. Và gia đình chú Bảy cũng đã dọn đi đâu mất.

Buổi chiều đứng trước biển rầm rì tiếng sóng nhìn ra chân trời phủ kín mây đen, tôi thầm mong ở một nơi chốn xa xôi, cô bé đã quên những con dông. Nếu không, mỗi lần nhớ lại em sẽ đau lòng.

Từ điển tiếng Việt, trang 893, định nghĩa Yêu : "cảm thấy gắn bó, trìu mến, hài lòng, thích thú, say mê... với người hay vật có sức mạnh thu hút".

Chắc bạn đã sốt ruột gắt lên, thôi đừng kể lể dài dòng nữa. Ông đã yêu cô bé ở Phan Rí phải không ? Vâng, tôi đã yêu. Nhưng không phải yêu cô bé mà yêu con dông, vì nó có sức mạnh thu hút kỳ lạ.

Mái Tóc

Tác giả: Ngô Giang Thanh Thụy


Tôi lên thư viện vào buổi trưa . Có lẽ vì mới vào năm học được vài tuần, bài vở ít nên thư viện vắng teo . Rải rác, chỉ vài người ngồi học. Hè vừa rồi, người ta có dịp tu bổ sửa sang, sắp xếp lại bàn ghế lại nên tôi khó lòng mà tìm ra được chổ của anh và tôi ngày xưa .
Gọi là "ngày xưa" như thế, chứ thật ra thì có xa xôi gì đâu . Ba tháng hè. Cũng là ba tháng tôi và anh chia tay . Nói "chia tay" thì quá đáng bởi vì tôi biết chắc rằng ra trường anh vẫn ở lại thành phố này làm việc. Và biết đâu trong một lần tình cờ nào đó tôi sẽ gặp lại anh, trên đường phố chẳng hạn.
Cái góc ngày trước không còn. Bây giờ là một tủ sách. Tôi lặng lẽ ngồi vào một cái ghế trống trong hàng loạt ghế trống. Những cái quạt trần quay lờ đờ trên đầu trông buồn bã làm sao . Nó như nhịp sống của tôi từ ngày anh không còn chung bước.
Tôi quen anh ở đây, trong một tình huống thật buồn cười . Năm đầu tiên làm sinh viên, tôi đã ý thức được việc học hành là quan trọng. Học, chơi đàng hoàng đâu ra đó. "Học tới nơi, chơi tới bến" là vậy . Những lúc rãnh rỗi tôi lên thư viện Tổng Hợp để nghiên cứu thêm. Tôi mang tất cả những ngổ ngáo tinh nghịch, tính hiếu thắng và chút ít tự hào của thời phổ thông vào đại học. Bạn bè cùng lớp và những người ở trong thư viện này đã quen thuộc hình ảnh của tôi . Một con bé hớt tóc tém cao như con trai phô cái trán dô bướng bỉnh. Cái mặt lúc nào cũng kênh kênh như xem thường thiên hạ . Mới đầu mọi người nhìn tôi khó chịu, nhưng sau đó thì bình thường. Có lẽ họ nghĩ rằng: "Kệ nó chẳng là cái thá gì đâu". Anh cũng là người ban đầu nhìn tôi với cái kiểu như vậy . Dĩ nhiên là sau này tôi mới biết hồi đó anh đã ghét tôi như thế nào . Nhưng ông bà bảo "Ghét của nào trời trao của đó". Cuối cùng tôi và anh yêu nhau . Chuyện có đáng ngạc nhiên không ?
Chuyện là như thế này . Hôm đó sau khi nhồi nhét quyển văn phạm Anh Ngữ của Lê Bá Kông mệt nhoài đầu, tôi quay sang đọc truyện cười cho thư giãn. Đọc đến truyện anh nhà quê cả đời không biết đến tấm gương là gì. Một lần anh ta lên tỉnh qua hàng gương và kêu rú lên "Bố!" Tôi bật cười một cách khoái chí. Gã con trai ngồi đối diện với tôi lập tức cau cau có có. Hắn lấy tay gõ gõ lên bàn một cách trịch thượng. Chả biết hắn muốn nhắc nhở hay cảnh cáo tôi ? Tôi vội vàng im bặt. Dù gì cũng quá xá quê ! Nhưng nhìn cái mặt quạu cọ của gã bốn mắt này, tôi đâm bướng. Tôi nhìn thẳng vào mắt gã với vẻ thách thức:
- Gõ cái gì ? Truyện cười đọc phải cười chứ đọc mà khóc ai mua ?
Có lẽ mặt tôi lúc đó đằng đằng sát khí, trông dữ dằn quá nên gã thoái lui, vội dịu ngay nét mặt, nhỏ nhẹ nói:
- Đây là thư viện cô bạn. Muốn cười tự nhiên thì xin mượn về nhà tha hồ mà cười . Còn ở đây phải tôn trọng người khác.
Ái cha, lần đầu tiên có kẻ sửa lưng tôi . Hóa ra nãy giờ tôi có hành vi quấy rối nơi công cộng ! Nghe gã nói tôi đỏ mặt tía tai . Còn gã thì dường như thấy rằng đã hạ được tôi bằng một chiêu đau hơn bò đá nên khoái chí ra mặt. Nhìn cái vẻ hí hửng của gã tôi không chịu được, thế là tôi ôm tập đi xuống phòng "tạp chí" đọc báo cho đỡ quê và tức.
Những ngày cuối mùa mưa, Sài Gòn chiều tối xuống rất nhanh. Bên ngoài lất phất mưa . Tôi ra về nhưng trong bụng vẫn còn ấm ức vụ scandal hồi nãy . Ra bãi đậu xe, tôi chợt khựng lại . Ô hay, cái gã bốn mắt trời đánh thánh đâm này làm gì mà đứng xớ rớ bên chiếc xe của tôi . Hay là muốn trả thù cái thói chanh chua của tôi ? Rõ là "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng" mà.
Được rồi, xem hắn giở trò gìchứ. Tôi hùng dũng tiến lại . Hóa ra là xe hắn vô tình để bên cạnh xe tôi . Nhìn thấy tôi, hắn cười cười cầu tài . Thấy ghét. Không thèm nói một lời, tôi lui xe và lấy hết sức đạp máy . Nhưng chiếc xe vẫn đứng trơ trơ, chẳng thèm lên tiếng. Tôi nóng nảy đạp máy lại . Vẫn không nổ. Một lần, hai lần, lần nữa ... lần nữa . Mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt trên trán. Gã bốn mắt nhìn tôi ái ngại và hắn gạt chân chống chiếc xe mới toanh của gã, tiến lại chiếc xe cà khổ của tôi:
- Để tôi giúp bạn.
Hắn leo lên xe đạp xành xạch. Chiếc xe vẫn trơ lì. Hắn đưa tay đẩy gọng kính cười và lẩm bẩm:
- Xe này giống chủ quá !
Tôi nghe mà sôi máu, giận dỗi nắm cổ xe:
- Anh không sửa thì thôi, tôi nhờ người khác. Đừng nói xỏ nói xiên.
Hắn lại cười:
- Đừng nóng nhỏ, con gái mà nhăn mặt trông xấu lắm.
Tôi tức nghẹn họng. Còn gã thì xuống xe loay hoay tháo gỡ, lau chùi budi . Những thứ mà tôi chẳng biết nó là gì ? Một lúc sau chiếc xe giở chứng mới chịu nổ máy . Mồi hôi ướt đẫm lưng áo gã. Hai tay thì lấm lem dầu mỡ. Tôi quên ngay chuyện hồi trưa, lấy trong cặp ra chiếc khăn mùi soa nhỏ nhẹ nói:
- Anh lau tay đi . Không có anh tôi không biết phải làm sao . Cám ơn nha !
Anh ta nhìn đôi tay một cách ngần ngừ rồi nhìn sang chiếc khăn trắng của tôi lắc đầu:
- Thôi, không sao đâu . Dơ khăn của bạn hết. Tôi là Quân, còn gọi là Quân cận. Bye nha, chúc đi an toàn.
Anh ta rồ ga, chiếc xe lao vút về phía trước. Ở lại với tôi chỉ là một vài sợi khói mỏng manh. Tự dưng tôi cảm thấy xốn xang. Tôi lên xe chạy chầm chậm về phía Bạch Đằng. Tôi muốn mình có sự quân bình. Nhưng dọc đường đôi mắt kính của Quân và kiểu phớt tỉnh Ăng lê của anh ta vẫn ám ảnh tôi . Đường Nguyễn Huệ vào buổi tối bình yên với những ngọn đèn ấm áp, người qua lại xôn xao . Còn tôi hình như đã có một cái gì đổi khác.
Bắt đầu từ hôm ấy, tôi đi thư viện thường xuyên hơn. Và lần nào cũng vậy, tôi đều thấy Quân vẫn ngồi chổ cũ, nhìn tôi mỉm cười chào . Những lần như vậy, vẻ ngông nghênh thường ngày của tôi trốn đi đâu mất, chỉ còn trái tim tội nghiệp đập loạn xạ . Rất là con gái, tôi tìm cho mình một nơi khác, xa hẳn chổ Quân ngồi . Nhưng mỗi lần tôi nhìn lên, đều bắt gặp một đôi mắt to sáng lấp lánh sau đôi kính nhìn tôi trìu mến. Tôi đã lẩn trốn đôi mắt ấy một cách bối rối, nhưng tự đáy lòng tôi rộn rã và hạnh phúc biết bao .
Mười tám tuổi tôi yêu, và anh là người đầu tiên. Đó là những ngày đầy hạnh phúc. Anh hơn tôi hai tuổi, học khác ngành và trên tôi hai năm. Anh rất "cổ điển" sau cái dáng dấp "bụi bụi". Những lần đùa nghịch, anh thường cú lên đầu tôi . Còn tôi thì giả vờ giận dỗi, lúc lắc mái tóc ngắn ngủn đợi anh xin lỗi mãi mới thôi . Một lần anh vuốt tóc tôi và nói:
- Con gái để tóc dài trông thùy mị và dê~ thương.
Lập tức tôi dẫu môi, phụng phịu:
- Chứ em không dễ thương sao ?
Anh cười trìu mến:
- Ý anh không phải vậy . Anh nghĩ là em để tóc dài sẽ đẹp hơn. Em để tóc dài thử nha ?
Tôi chúa ghét để tóc dài . Nó vướng víu và nóng nực thế nào ấy . Tôi nhìn vào mắt anh. Đôi mắt chứa cả trời yêu thương và khuyê'n khích. Tôi nhè nhẹ gật đầu .
Từ tóc tém để sang tóc dài là cả một quá trình. Mỗi lần nhìn vào gương thấy tóc mình cứ như chú gà trống đang đổi lông, xơ xác và nham nhở là tôi không chịu được. Tụi con Vân, con Hà bảo:
- Mày cắt tóc đi, khuôn mặt mày để tóc tém là hợp nhất. Trông trẻ trung. Mày để tóc dài nhìn "đứng" lắm.
Nghe tụi nó bàn tôi thấy cũng có lý, xiêu xiêu . Nhưng khi nghĩ đến anh, tôi lập tức dẹp ngay ý định đó. Mỗi lần tụi nó giục là tôi cười lỏn lẻn:
- Bây giờ tôi thích để tóc dài cho nó thùy mị .
Tụi nó phá lên cười:
- Chuyện khó tin. Mày mà cũng tập thùy mị .
Con Vân gõ gõ tay lên trán:
- Tao nhớ rồi, con Giang bây giờ lạ lắm. Nó yểu điệu thục nữ ra nè, hổng còn quậy nhí nha nhí nhố nữa nè, chàng bốn mắt của nó bảo gì nó cũng dạ ngọt sớt hà.
Cả lũ cười hihi . Tôi đỏ bừng mặt. Nếu như hồi trước chắc tôi xách chổi rượt chạy te, nhưng bây giờ thì khác. Không còn con gái chút nào cả !
Tóc tôi dài chấm vai . Tôi và Quân ngày càng gắn bó. Chúng tôi có những kỷ niệm tuyệt đẹp. Tôi đã hoàn toàn thay đổi . Từ một cô bé bướng bỉnh sẵn sàng giở chứng và ngang như cua thành một cô gái đoan trang thùy mị . Chúng tôi yêu nhau . Tìng yêu làm cho tôi tự tin hơn, lớn hơn và vị tha hơn. Tôi hoàn toàn tin vào tình yêu của Quân và không hề lo sợ một sự đổi thay nào . Chúng tôi vẫn thường lên thư viện học bài . Và bao giờ cũng ngồi vào chổ của ngày đầu quen nhau .
Tóc tôi dài theo thời gian. Đến ngang vai . Quân lên năm thứ 5, còn tôi thì đã năm thứ ba . Anh đi thực tập liên tục. Những cuộc hẹn hò của chúng tôi thường xuyên bị đảo lộn. Tôi tỏ ra thông cảm với anh mà không có sự hờn trách nào . Công việc đòi hỏi anh như vậy mà. Tôi là đứa con gái có sự tự chủ. Trong tình yêu và cả công việc. Những lần anh đi xa, tôi thường trấn áp mình và làm dịu nỗi nhớ về anh bằng cách lao đầu vào công việc. Tôi đi học, đi dạy . Bài vở và những câu hỏi ngây thơ của những đứa học trò làm tôi thăng bằng và bình an.
Mỗi lần anh về, tôi mừng khôn xiết. Anh hỏi han tôi trong sự vội vàng. Anh bây giờ luôn bận rộn. Có lẽ gần ra trường nên cực năng hơn chăng. Mỗi lần gặp nhau anh đều chủ động kết thúc một cách nhanh chóng bằng cái bẹo má tôi và dặn dò:
- Anh có việc phải đi . Đừng buồn. Ngoan nhé !
Những lần như vậy dĩ nhiên là tôi rất buồn. Tôi luôn an ủi mình và cố tin rằng anh rất bận. Đôi lúc nghi ngờ và lờ mờ nhận ra sự thay đổi nơi anh. Nhưng rồi tôi vội gạt đi ý nghĩ đó ngay lập tức.
Ngày sinh nhật tôi anh không về như đã hứa . Toàn bộ sự hiện diện của anh là một cái thiệp in hình bông hồng đỏ sẫm, một vài câu chúc và một cái chữ ký ngoằn ngoèo . Vậy đó ! Thật buồn bã và thất vọng, tôi lấy xe chạy ra phố. Như một thói quen, tôi chạy về phía đường Bạch Đằng. Gió từ sông thổi lên mát rượi . Tôi lang thang dọc bờ sông, đi thẩn thơ qua hàng ghế đá và hàng sứ lác đác hoa . Chợt mắt tôi hoa lên. Quân - người yêu của tôi đang choàng tay ôm một cô gái . Cả hai chụm đầu lại . Bên cạnh họ, hai chiếc xe cub đời mới dựng sát bên nhau . Cuối cùng thì tôi đã hiểu sự bận rộn của anh. Nơi đây, lần đầu tiên tôi đến để nghe cảm xúc của mình rung động. Và cũng chính nơi đây, tôi lại phải trấn áp nỗi đau của mình. Tôi không ngờ nơi đây là nơi mở đầu và cũng là nơi kê't thúc một chuyê.n tình. Tôi chạy xe như bay trên đường. Tóc bay lòa xòa trước trán, châm vào mắt đau điếng. Thật trớ trêu, khi tóc tôi đã dài thì tôi đã không giữ được Quân!
Hôm sau, sau một đêm không ngủ tôi ra tiệm cắt tóc. Những người thợ ngạc nhiên vô cùng khi nghe tôi bảo cắt tóc tém. Một chị lấy tay buộc túm tóc tôi bảo:
- Em suy nghĩ kỹ chưa ? Tóc đẹp như thế này cắt uổng lắm. Cắt thì dễ mà để dài thì khó lắm.
Lời chị vô tình như một mũi kim đâm vào tim tôi đau nhói . Ừ, để dài khó lắm, ba năm mới được chừng này . Ba năm, biết bao là kỷ niệm, bao hẹn hò, tính toán cho tương lai . Ba năm, tôi đã không còn như xưa ngây ngô nữa . Chững chạc và trưởng thành hơn. Tóc dài đã ngang lưng, nhưng cái "lớn" lên trong người tôi thì không đo được. Tình yêu làm tôi thay đổi . Dù là tóc dài hay tóc ngắn thì vẫn là tôi . Hình thức bên ngoài không có tính quyết định. Sự thay đổi của con người là vô căn cứ. Phù phiếm như lời nói mà thôi .
Tôi nhìn mình trong gương. Một gương mặt hiền hiền, ngơ ngác. Phải khác thôi . Tôi cắn môi quay sang bảo chị thợ:
- Cắt đi .
Nhát kéo đầu tiên cắm phập vào mái tóc. Tôi bật khóc.

Tác giả : Ngô Giang Thanh Thụy

Mai 15

Tác giả: Đoàn Thạch Biền


Năm ấy chúng tôi cùng học chung lớp 9. Mai giỏi văn, còn tôi giỏi đá banh bàn. Mai đã đứng nhất trường trong một kỳ thi văn có cả anh chị lớp 10, 11, 12 tham dự. Còn tôi, cũng đứng nhất trường trong các cuộc thi đá banh bàn với các anh lớp trên. Chúng tôi thân nhau không phải vì hai người đều "nhất". (Hai người nhất như hai đường tàu chạy song song biết đến bao giờ mới gặp nhau). Chúng tôi thân nhau vì gặp gỡ thường xuyên.
Mỗi ngày ngoài 4 giờ học chung trong lớp, tôi thường gặp Mai ở nhà của bạn ấy. Nhà Mai có cho thuê những bàn đá banh "ngon" nhất phố. Ðấy là lý do khiến tôi thường đến nhà Mai.

Một buổi chiều, không có đồng xu dính túi, tôi vẫn đến nhà Mai. Một phần vì "ghiền" xem đá banh bàn, một phần nghĩ sẽ "câu độ" em nào dại dột mời tôi thi đấu.

Mai ngồi ở trước chiếc bàn có để hộp đựng giơ tông ở trước mặt. Tóc Mai kết thành hai bím, cột nơ màu tím nhạt. Mai đang cúi đầu lẩm bẩm học bài. Trong phòng vắng người. Bốn bàn đá banh chưa có khách đến chơi. Tôi đến nắm một cây sắt có gắn hình những cầu thủ bằng gỗ, giựt manh. Mai ngẩng đầu nhìn :

- Trịnh không ở nhà ôn bài ? Sáng mai thi rồi !

Tôi giật một cây sắt cho cầu thủ đá một trái banh tưởng tượng rồi trả lời.

- Sáng mai thi, tối học cũng kịp.

- Trịnh học kiểu đó coi chừng ở lại lớp.

- Không lên lớp năm này sang năm lên, học cũng từng ấy bài. Có thiếu bài nào đâu mà lo !

- Trịnh đừng nói bướng. Ở lại một năm rồi sẽ ân hận.

Vừa lúc đó có một anh học lớp 12 cùng trường với tôi bước vào. Anh đến bên Mai nói nhỏ gì đó và Mai hét lên :

- Tôi không quen anh. Anh đi đi cho tôi học.

Anh học sinh đỏ mặt nói :

- Cô bé chăm chỉ quá nhỉ. Nhưng anh đến đá banh bàn được chứ ?

Rồi anh lấy tay ngoắc ngoắc tôi.

- Em đá với anh một bàn cho vui.

- Không anh em gì cả. Ðá đồng chịu không ?

- Cậu khá lắm. Ðá một chầu cà phê đá, chịu không ?

- Không. Ai thua người đó ra khỏi quán.

Anh học sinh cười :

- Anh cũng đang mong vậy.

Tôi đến lấy một đồng giơ tông thảy vào hộp đựng banh, giựt mạnh. Chín trái banh gỗ lăn ra. Tôi đặt một trái ở vòng tròn đỏ giữa mặt bàn màu xanh và bắt đầu giao bóng. Chúng tôi thi đấu rất căng thẳng. Không ai còn để ý đến Mai. Kết quả 3-6. Dĩ nhiên phần thắng nghiêng về tôi. Anh học sinh lững thững bước ra khỏi quán. Tôi đến chỗ Mai ngồi khẽ nói :

- Cho tôi thiếu một đồng giơ tông.

- Mai tặng Trịnh đó. Mai chỉ sợ Trịnh thua và hắn sẽ ở lại đây. Ðợi Mai pha đá chanh uống nghe.

- Thôi cám ơn. Tôi về để Mai học thi.

- Nhớ thứ năm đến dự sinh nhật Mai.

Buổi tối tôi đang ngồi ôn bài, bác tôi đến chơi. Ông vỗ đầu tôi khen chăm học và hỏi :

- Lớn lên cháu muốn làm gì ?

Tôi phân vân vì câu hỏi đột ngột. Ba tôi nhắc khéo :

- Con muốn làm bác sĩ hay kỹ sư ?

Rồi mẹ tôi nhắc khéo :

- Hay con muốn làm giáo sư ?

Tôi buột miệng đáp :

- Con muốn làm chủ tiệm cho thuê đá banh bàn và có bạn Mai ngồi bán giơ tông.

Ba tôi thở dài, má tôi thở dài và bác tôi cũng thở dài :

- Hoài bão của cháu bé nhỏ và tầm thường quá. Ðời cháu rồi sẽ khổ.

Ðến ngày sinh nhật Mai, mấy đứa bạn trong lớp đều lo mua quà tặng. Ðứa mua cây viết máy, đứa mua hộp bánh bích qui, đứa mua tấm ván thông có khắc hình cây nến... Tôi chẳng biết mua tặng Mai quà gì đặc biệt. Tôi nhớ đã học lén một quyển tiểu thuyết của chị Hai trong đó tả đôi trai gái đã tặng nhau trái trim của họ (chứ không phải của người khác). Tôi cũng muốn tặng Mai trái tim của tôi. Nhưng nếu tặng Mái trái tim của tôi thì làm sao tôi còn sống được ? Tôi đem thắc mắc ấy hỏi chị Hai. Chị cú đầu tôi đau điếng và nói :

- Mày ngu lắm. Ðấy là người ta nói theo nghĩa bóng. Chứ ai ngu gì tặng người khác trái tim thật của mình.

Tôi không đủ thông minh để hiểu nghĩa bóng. Tôi chỉ hiểu nghĩa đen. Vì vậy tôi đã giết con gà mái tơ của tôi, lấy trái tim gà luộc chín bỏ vào hộp gói giấy bóng đỏ, đem đến tặng Mai.

Trong buổi tiệc sinh nhật vui vẻ đó, khi mở hộp quà của tôi. Mai đã hét to lên. Không biết bạn ấy quá sung sướng hay sợ hãi. Riêng tôi phải chạy ra khỏi nhà vì hai lỗ tai bị lùng bùng nhức buốt.

Cuối năm học, Mai thi đậu lên lớp 10. Tôi thi rớt vì hai lỗ tai lùng bùng đã nghe sai những lời thầy dạy. Con gái 15 đúng là khôn hơn con trai cùng tuổi. Ở lại lớp một năm, tôi đã phải ân hận. Tôi không đuổi kịp Mai trên đường học vấn cũng như trên đường đời. Bạn ấy luôn luôn đi trước tôi một năm.

Bây giờ tôi đã hai lần tuổi 15. Bác tôi đã chết. Tôi không thể gặp ông để cùng góp tiếng thở dài.

- Hoài bão cháu nhỏ bé vậy mà cháu chỉ thực hiện được một nửa. Nếu ngày xưa cháu nuôi hoài bão lớn và chỉ thực hiện được một phần trăm thì đỡ khổ vô cùng.

Vâng hiện nay tôi đã là chủ tiệm cho thuê một bàn đá banh để cải thiện đời sống. Nhưng người ngồi bàn giơ tông không phải là Mai mà là chính tôi sau những giờ làm việc ở xí nghiệp.

Nếu bạn có thắc mắc hỏi : "Mai 15, bây giờ ở đâu?". Tôi xin thưa : Mai mãi mãi sống trong trái tim (gà) của tôi.

Lũ Ngầm

Tác giả: Trần Văn


Nó là người duy nhất trong lớp có gia đình ở Thừa Thiên - Huế. Nghe đâu gần một tấn lúa với ngôi nhà gỗ của gia đình nó theo dòng lũ về biển Ðông trong cơn đại hồng thủy tháng 11 vừa rồi.

Nó định nghỉ học, gia đình không cho. Trở lại trường hơn tuần rồi nhưng cơn lũ vẫn chưa rút khỏi đầu nó.

Ðêm qua cả phòng giật bắn người khi nghe tiếng nó la lên thảng thốt:

- ... Cứu! Cứu! Ai... C... ứ... u ... vớ... i...

Sáng nay, đến giờ ra chơi, lớp trưởng mời cả lớp lại:

- Với tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách, lớp chúng ta có món quà nhỏ xin gửi đến bạn...

Lớp trưởng đang nói, bỗng từ dưới lớp tiếng ai đó vọng lên:

- ... Biết thế! Bữa trước bảo ông già chuyển ra Huế, cho rồi!

Nó nghe rõ. Mặt sầm xuống. Mắt cay cay. Câu nói đùa như cơn lũ thứ hai quét lên khuôn mặt nó.

Cả lớp chìm vào im lặng.

Trần Văn
(ÐHSP Qui Nhơn)

Linh Hồn Tình Bạn

Tác giả: Lê Xuân Hoa


Tặng một người đã từng là bạn. 

Dưới hàng ghế dành cho khán giả, tôi hồi hộp sung sướng và xen một chút tự hào về anh. Vậy là anh đã thành công, chắc chắn tôi không nằm mơ. Tôi nhìn thấy rõ lắm, anh đứng giữa sân khấu tràn ngập ánh sáng rực rỡ hào quang. Những bông hoa tươi tắn sang trọng được lồng trong giấy bóng kính đủ màu làm đôi tay anh luống cuống. Dư âm của bài hát anh vừa trình bày vẫn vang vọng quanh đây. Chưa bao giờ tôi được nghe anh hát hay đến thế, ngay cả những lúc có một mình tôi là thính giả của anh.

Tôi đứng yên, áp chặt những bông hoa bâng khuâng vào lòng để lấy lại sự tự tin và lòng bình tĩnh. Chẳng hiểu sao, trước niềm vui của người bạn thân đêm nay tôi lại có thể nhút nhát và run rẩy đến thế? Phía bên kia, anh đang có vẻ bận rộn với những cuốn sổ và dưới cây bút bi quen thuộc là hàng chữ ký ngả nghiêng, xiêu vẹo. Phải cố gắng lắm tôi mới có thể kiểng cao chân để nhìn thấy anh. Đúng ra tôi là người đầu tiên chia vui với anh thì mới phải. Chỉ tiếc cái cảm giác hạnh phúc đã từ lâu hôm nay mới ghé thăm đã làm tôi chậm chân. Một tích tắc thoáng qua, ánh mắt anh gặp mắt tôi kèm theo nụ cười mãn nguyện. Bó hoa bâng khuâng vẫn được tôi cầm chặt trong tay. Suốt cả buổi chiểu, tôi đã phóng xe ra tận ngoại thành rồi hộc tốc đạp về chỉ để tặng anh cánh hoa dại – loài hoa không tên chỉ có anh và tôi biết, chỉ dành riêng cho một con nhóc con nghịch ngợm và chàng ca sĩ sinh viên có giọng hát ngọt ngào…

- Em chờ anh lâu chưa?

Tôi khẽ lắc đầu.

- Không quan trọng, cái chính là anh đã thành công – chúc mừng anh.

Anh cười và nhìn tôi hồ hởi:

- Em cứ cầm lấy bó hoa đấy đi, anh có còn cái tay nào rảnh nữa đâu.

Tôi ngạc nhiên xen lẫn sự khó hiểu và ngầm đưa ánh mắt quan sát anh một lần nữa. Bó hoa được đưa ra đến nửa chừng lại quay trở về vị trí cũ. Có lẽ nào anh không nhận ra cánh hoa đặc biệt này? Cái màu đỏ hườm ánh lên sự sống xen một chút màu tím mơ màng mà đã thành cái tên hó bâng khuâng. Tôi cúi đầu lặng im. Những bông hoa vô duyên đến lạ. Giá như tôi có thể vứt nó đi để đỡ bực mình thì hay biết mấy.

- Hoa! Em không nghe anh nói à?

- Anh hỏi gì cơ? – Tôi giật mình hỏi lại.

- Chuyện ăn khao để đến khi khác nhé?

- Chúng ta đã qui ước là đi ngay sau đêm thi “giọng hát hay” cơ mà – Tôi phụng phịu.

Anh rút khăn lau mồ hôi trên trán, giọng có vẻ không hài lòng.

- Có người hẹn anh đi có việc.

Nhếch môi nở một nụ cười chua chát, tôi khẽ lẩm bẩm “Anh đã quyết định rồi đấy thôi”. Đám người mới đến ùa vào. Họ vây quanh anh tíu tít chào hỏi, xin chữ ký. Vô tình khoảng cách giữa anh và tôi trở nên xa xôi hơn. Cắn chặt môi, thật là thất vọng và buồn bã khi tôi nhận ra mình đã nghiễm nhiên trở thành người thừa, cái sân khấu hào nhoáng này không phải là chỗ để dành cho một con bé kỳ quặc như tôi. Cánh hoa dại trong tay héo rũ quá tội nghiệp trước ánh đèn màu chói lọi. Tôi lặng lẽ đi qua những hàng ghế chạy dài, lặng lẽ lắng nghe bước chân cô dơn của chính mình. Có lẽ tất cả đã thay đổi, chỉ có tôi là quá dại khờ nên mới tin vào những gì cũ kỹ mỏng manh.

oOo


“Em uống gì?” “Như cũ” “Nước cam?”. Tôi lắc đầu hờ hững “Nước quất mặn”. Anh ngập ngừng lúng túng “Lâu lắm rồi mình không đi cùng nhau. Anh quên”. Tôi lắc đầu. Không khí yên lặng bao trùm lên quán cà phê nhỏ. Anh bật lửa châm điếu thuốc rồi quay sang nhìn tôi “Gần nửa năm rồi không gặp, dạo này em sống thế nào?” “ Cũng bình thường” “Anh thì bận suốt ngày”. Tôi nhìn anh đang mải mê trình bày về một đống công việc mà cảm thấy nhàm chán vô cùng. Người con trai ngồi trước mặt tôi là Quang đấy ư, là người bạn thân đã từng chia sẻ với tôi tất cả niềm vui nỗi buồn trong thành công và thất bại? Quang ngày xưa luôn biết tôi thích gì, muốn làm gì. Chưa có bao giờ Quang quên dù chỉ là một chút nhỏ nhặt nhất trong thói quen của tôi.

- Hôm nay là ngày bao nhiêu hả Hoa?

- Mùng 2 tháng 3 – Tôi lúng túng trả lời. Nơi tận cùng của tiềm thức dâng lên một chút gì đó nửa như vui mừng nửa như chờ dợi và phải lấy hết can đảm tôi mới có thể chậm rãi đề nghị với anh.

- Anh Quang này, anh hãy hát lại bài hát ngày xưa anh viết tặng em đi “Hoa sữa vô tình trải thảm dưới chân, có hai đứa bé lạc vào vùng cổ tích”.

- Ôi cái bài hát ngớ ngẩn đấy nhớ làm gì cho mệt. Nếu em thích thì anh sẽ tặng em bài khác. À quên tối nay anh còn phải đi hát nữa đấy.

Câu nói thản nhiên của anh làm tôi ớn lạnh. Anh vô tư quá, xa lạ quá. Quang của con bé Hoa bây giờ đã hoàn toàn không còn nữa. Tình bạn cũng như một con người. Nó được sinh ra và lớn lên trong những tấm lòng đồng cảm. Và đến một lúc nào đấy nó chết đi giữa sự vô cảm của con người. Tôi đưa ngón tay chấm những giọt nước đọng ngoài thành ly vẽ loắng ngoắng lên mặt bàn. Quang đã về rồi. Mà có lẽ như thế thì tốt hơn vì tôi không quen với sự có mặt của người lạ trong sinh nhật mình. Lấy trong túi ra hai cây nến, truyền sang đó một ít lửa tôi khe khẽ hát lại những câu hát mà Quang tặng tôi vào đúng ngày này 4 năm về trước khi tôi tròn 15 tuổi “vùng cổ tích có bà tiên hiền hậu, có hoa sữa thơm và thắm đượm tình thương”.

Gói lại tập nhạc nhòe chữ và những cánh hoa hoang dại tôi nắn nót viết lên trên dòng chữ “Nơi an nghỉ của một linh hồn” với niềm tin linh hồn tình bạn sẽ bay đến cõi thiên đường. Nơi ấy có niềm vui, sự tin tưởng và lòng thương yêu.

Tình bạn đâu khác gì trò chơi chạy tiếp sức. Không có một ai tham gia từ bước chạy đầu tiên cho đến khi về đến đích mà mỗi người chỉ xuất hiện trong đoạn đường ngắn ngủi. Cũng như chiều qua trên con đường đi học tôi đã vô tình gặp Quang và tặng cho chàng ca sĩ nổi tiếng ấy một ánh mắt ngạc nhiên “Xin lỗi tôi không hề quen anh”.

Đêm, từng đêm tôi vẫn chăm chú ngước mắt lên bầu trời để tìm kiếm và trò chuyện với ngồi sao chứa đựng linh hồn tình bạn của tôi và Quang. Tôi không hề nuối tiếc về những chuyện đã xảy ra vì tôi biết ngôi sao ấy vẫn luôn nhấp nháy mỉm cười. Chắc chắn nó đang hạnh phúc.