Wednesday, August 19, 2015

Phía sau anh hùng không thể thiếu mỹ nhân ?


"Kề vai sát cánh"
Là nhà đồng sáng lập kiêm chủ tịch điều hành của Alibaba- gã thương mại điện tử khổng lồ Trung Quốc. Lớn lên trong nghèo khó, 2 lần trượt đại học rồi từ một giáo viên, Jack Ma trở thành tỷ phúcông nghệ giàu nhất Trung Quốc với khối tài sản 25,3 tỷ USD. Thế nhưng thông tin về người phụ nữ đứng sau thành công của Jack Ma lại khá ít ỏi. Bà là Zhang Ying, vợ của Jack Ma.
Zhang gặp Ma tại Viện Sư phạm Hàng Châu, nay là Đại học Hàng Châu, khi hai đều là sinh viên. Cặp đôi này kết hôn sau một thời gian ngắn tốt nghiệp vào cuối những năm 1980, cả hai đều tham gia vào công việc giảng dạy.
"Ma Yun (Mã Vân) không phải là một người đàn ông đẹp trai, nhưng tôi đã đổ gục bởi anh có thể làm được nhiều điều mà những người đàn ông đẹp trai không thể làm được", Zhang nói.

 Hậu phương vững chắc của tỷ phú Jack Ma - 1

 “Cô ấy giúp đỡ tôi rất nhiều trong sự nghiệp lẫn gia đình”, Jack Ma - Tỷ phú giàu thứ 2 Trung Quốc từng chia sẻ về vợ của mình

Monday, April 20, 2015

Tiểu thuyết Một Mình Đấu Với Lưu Manh-full

Tác giả: Tiểu Di
Tình trạng: Hoàn Thành
Tên truyện: Một Mình Đấu Với Lưu Manh
Thể loại: Tiểu thuyết tình yêu,truyện nhiều tập

Tiểu thuyết ngôn tình hay

Tiểu thuyết Một Mình Đấu Với Lưu Manh-full
Ảnh Tiểu thuyết Một Mình Đấu Với Lưu Manh-full

Chương 1
"Hội Vụ Ưng" là một tổ chức cả hắc bạch lưỡng đạo đều không rõ lai lịch, không rõ hình thức tổ chức, vừa chính vừa tà, không thuộc hắc đạo cũng không theo bạch đạo. Tất cả công việc đều do thủ lĩnh quyết định, nhưng không ai biết rõ khuôn mặt thật của hắn. Thông thường, sau khi hắn ra lệnh, sẽ thông qua bốn vị đường chủ thi hành.

Đường Hắc Ưng – nhân vật trong đường đều là những nhân tài máy tính được tuyển chọn kỹ càng trên toàn thế giới, phụ trách về mảng thông tin.

Cũng bởi vì tất cả nhân tài thông tin - vi tính đều được chiêu mộ vào đây, nên muốn xâm nhập vào máy tính nội bộ của hội Vụ Ưng lấy tài liệu cơ mật, quả thật so với lên trời còn khó hơn.

Nghe nói Đường chủ lãnh đạo đường Hắc Ưng là một người đàn ông tràn đầy khí thế , hắn luôn đeo mặt nạ, ánh mắt luôn khiến người ta cảm thấy e ngại thần phục, động tác nhanh như điện, kẻ địch thường là sau khi xuống địa phủ rồi mới biết mình chết thế nào, sự công kích mãnh liệt đủ sánh ngang với rắn hổ mang.

Đường Lam Ưng - trong đường đều là những nhân viên được tuyển chọn qua sự khảo nghiệm kĩ càng, là nơi tập hợp những người có IQ cao nhất thế giới, bọn họ là đoàn cố vấn thông minh nhất, tất cả các hoạch đều do đầu óc cơ trí của bọn họ bày ra, từng việc diệt trừ cường địch.

Nghe đồn Đường chủ lãnh đạo đường Lam Ưng là một người đàn ông phong độ có trí thức cực cao, trong cặp mắt che dưới mặt nạ luôn ẩn chứa một chút ý cười. Nhưng sự thông minh tài trí của hắn mới là thứ khiến người ta bội phục nhất, ví dụ như tất cả các cao thủ trong đường Lam Ưng phải mất hai giờ mới nghĩ ra một kế hoạch hoàn mỹ, hắn chỉ cần động não suy nghĩ vài phút, trong đầu liền có thể hiện ra một kế hoạch hoàn mỹ hơn, chưa từng có sai lầm.

Đường Tử Ưng - nơi những sát thủ được chọn ra qua tuyển chọn kỹ càng, nghe theo chỉ thị của Đường chủ, bọn họ có thể vì tiền mà giết người, cũng có thể không vì bất cứ lý do hay nguyên nhân nào mà giết người.

Nghe đồn Đường chủ đường Tử Ưng là một người đàn ông lạnh lùng không bao giờ cười, trong ánh mắt trừ vô tình chỉ có vô tình, hơn nữa, trên người hắn luôn có một cỗ cảm giác làm người ta không lạnh mà run sợ, có thể khiến kẻ địch không đánh mà lui, tác phong của hắn khiến người khác rất khó nắm bắt, nhưng hắn vẫn cam tâm tình nguyện thần phục dưới sự ra lệnh của thủ lĩnh.

Đường Hồng Ưng - mỗi người trong Đường đều là cao thủ gián điệp thăm dò tin tức kẻ địch, nhưng không giống với các Đường khác, toàn bộ nhân viên trong đường Hồng Ưng đều là phụ nữ, tuy nhiên, năng lực làm việc của các cô tuyệt không thua kém những người đàn ông Đường khác.

Nghe đồn, Đường chủ lãnh đạo đường Hồng Ưng là một cô gái lạnh lùng xinh đẹp, cô khác hẳn với ba vị Đường chủ kia, không đeo mặt nạ, lấy khuôn mặt thật xuất hiện. Nhưng, đó là bộ mặt thực sự của cô sao? Nghe nói cô dùng thuật dịch dung, luôn lấy những diện mạo khác nhau gặp người khác, điểm giống nhau duy nhất chính là lạnh lùng xinh đẹp, cho nên, "Lãnh Diễm" thành đại danh từ chỉ cô, người trong Đường muốn nhận ra cô vô cùng dễ dàng, bởi vì điểm duy nhất cô không thay đổi chính là luôn mặc trang phục đỏ rực.

Mà bốn nhân vật truyền kỳ này, trực tiếp nghe lệnh của một người đàn ông mang mặt nạ chim ưng trắng. Không ai biết người đó là ai. Chỉ biết, hắn còn lạnh lùng hơn Tử Ưng, bởi vì hắn đối với sự vật con người xung quanh luôn làm như không thấy. Nhưng không được vì vậy mà xem thường năng lực của hắn. Tuy rằng hắn đối với bất cứ chuyện gì cũng không có hứng thú, nhưng có thể trở thành thủ lĩnh của bốn vị Đường chủ kia, hắn đương nhiên có chỗ hơn người.

Nhân viên tình báo của hội Vụ Ưng trải khắp thế giới, so với những tổ chức chính quy, tổ chức phi pháp khác, chỉ có hơn chứ không kém, cứ như vậy, tin đồn liên quan đến nó thật thật giả giả lưu truyền giữa hai hắc, bạch đạo.

Nhưng dù là thánh nhân, cũng có ngày tan chảy trong nhu tình của mỹ nhân, thủ lĩnh hội Vụ Ưng - Đinh Dục Phàm, sau khi gặp được người mình yêu, trước sau tưởng như hai người, anh bây giờ đang ôm vợ yêu và con trai, trên mặt mang nụ cười hạnh phúc, mong chờ bốn vị Đường chủ ưu tú kia rồi cũng như anh, rơi vào bể tình, hưởng thụ tình yêu tuyệt vời…..

Năm 1994

Đang trong mộng đẹp, cô gái khoảng hai mươi tuổi bị một tràng âm thanh ồn ào làm tỉnh. Cô khẽ dụi đôi mắt cho tỉnh táo, tò mò xem ai đến, bước chân nhẹ nhàng đi về hướng phát ra âm thanh kia.

Xuyên qua khe cửa, cô thấy cha mẹ mình đang cãi nhau, có một người đàn ông xa lạ đứng ở góc phòng sách âm u, làm cô không cách nào thấy rõ. Nhưng mà, giọng nói trầm thấp của hắn, khiến cô không khỏi có chút sợ.

Bởi vì lòng hiếu kỳ, cô rất muốn biết vị khách khiến ba mẹ mình tức giận lớn như vậy là ai, cho nên khẽ đưa tay đẩy cửa thêm chút nữa. Dựa vào thân hình đó, chỉ có thể nhìn ra là một người đàn ông trung niên.

Không ngờ, người đó như ý thức được sự xuất hiện của cô, quay đầu liếc về phía cửa, ánh mắt tà ác kia khiến cô vội vàng lùi về phía sau cánh cửa.

Vì trong lòng thấy sợ hãi, cô lập tức trở lại phòng mình, không dám tìm hiểu nguyên nhân khiến họ cãi vã. Mới đi được vài bước liền nghe thấy tiếng kêu đau của cha truyền ra từ phòng sách, cô sợ đến nỗi vội vàng quay người lại, chạy vào phòng sách.

Trong đó, cô thấy ngực cha cô nhiễm đỏ một mảng, thân thể dần dần ngã xuống, còn mẹ cô đang há to miệng vì kinh sợ, đau lòng ôm lấy cha cô, ngồi phịch dưới đất.

Lại "đòang" một tiếng, trên trán mẹ cô bị một viên đạn bắn thủng, theo chân cha cô, ngã lăn trong vũng máu.

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi thứ đều thay đổi. Trước mắt cô, gia đình hạnh phúc bị kẻ giết người tàn nhẫn phá hủy. Cô thấy hắn cười tà ác đi về phía mình.

Hắn dĩ nhiên sẽ không tha cho cô.

Ngoài cực kì đau lòng, ý nghĩ duy nhất của cô lúc này chính là chạy trốn, tìm ra một con đường sống, như vậy mới có thể báo thù cho cha mẹ.

Cô chạy thoát khỏi viên đạn lấy mạng kia giống như bay, tránh vào trong phòng, đóng chặt cửa lại, khóa kín, sau đó muốn thoát ra ngoài từ cửa sổ phòng này.

***

Năm 2000

Đèn cao rực rỡ, đường phố tấp nập người qua lại, nhiều người tập trung ánh mắt tò mò, nhìn về một nam một nữ đi phía trước.

Cô gái kia khí chất lạnh lùng như băng*, khuôn mặt xinh đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, không đeo trang sức, son phấn trang điểm, thể hiện cá tính rất đặc biệt, làn da vô cùng mịn màng, trong suốt nõn nà khiến người ta hâm mộ.

0

Còn chàng trai đi sát bên cô, khuôn mặt tươi cười hòa nhã dễ gần, rực rỡ tựa ánh mặt trời, như cây đón gió xuân, giơ tay nhấc chân đều thể hiện khí chất cao quý, là loại khí chất không tầm thường, khiến các cô gái ngưỡng mộ.

"Anh rốt cuộc muốn đi theo tôi tới khi nào?"

Vốn cũng chẳng để ý đến sự chú ý của đám đông, nhưn
123 ... 28>>

Sunday, February 8, 2015

Tôi đổi 2 tỷ lấy vợ của cậu, đồng ý không ?

Ông chủ một công ty nói với nhân viên của mình: “Tôi đưa cậu 2 tỷ đồng đổi lấy người vợ của cậu, đồng ý không?“. Người nhân viên mỉm cười nói rằng: “ Vậy tôi đưa ông 2,5 tỷ đổi lấy người vợ của ông, ông đồng ý chứ?”.

Ông chủ không chút do dự nói: “Vậy tôi đưa cậu 20 tỷ đồng đổi lấy vợ của cậu, 20 tỷ cả đời anh cũng không thể làm ra số tiền lớn như vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi”. Người nhân viên bắt đầu do dự, giữa tiền bạc và tình yêu anh không biết mình nên chọn cái nào. Thế là anh ta hỏi ông chủ: “Ông sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”.




Không tiền bạc nào có thể mua được hạnh phúc !

Ông chủ cười nói rằng: “Đương nhiên rồi, 20 tỷ đổi lấy vợ cậu cơ mà, tôi đương nhiên phải quý trọng cô ấy chứ”. Người nhân viên lại nói rằng:”Ông sẽ yêu cô ấy nhiều như tôi chứ?”. Ông chủ nói: “Tôi sẽ yêu cô ấy nhiều hơn cả cậu, yêu nhiều hơn gấp ngàn lần”. Người nhân viên không còn gì để nói, cầm chi phiếu rời khỏi công ty.

Ba năm trôi qua, người nhân viên năm ấy đã dùng 20 tỷ đồng mở doanh nghiệp riêng và bây giờ đã trở thành một tỷ phú. Anh ta tìm đến ông chủ năm xưa và nói rằng: “Tôi muốn mua lại người vợ của tôi, ông cứ đưa ra một cái giá” . Ông chủ chỉ mỉm cười nói một câu: “Đừng đùa nữa, vợ tôi trong trái tim tôi là báu vật vô giá, tiền bạc ư? Tôi không hứng thú”.

Người nhân viên nói: “Vậy ông muốn cái gì cứ việc đề nghị, tôi sẽ làm ông hài lòng”. Ông chủ nói: “Tôi chỉ cần vợ tôi. Thôi cậu về đi muộn rồi. Cô ấy đang đợi tôi cùng ăn cơm”. Nói xong ông chủ quay lưng đi. Người nhân viên đứng lặng người, từng giọt nước mắt muộn màng tuôn rơi.

Một câu chuyện đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: Những thứ mình đã vuột mất hoặc vứt bỏ đều không bao giờ quay trở lại, nó đã trở thành quá khứ. Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ. Trân trọng những gì mình có, hạnh phúc hay bất hạnh đều phụ thuộc vào cách nghĩ của bạn. Tôi hy vọng mọi người hãy biết trân trọng những gì mình đang có.

P/s: Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ

Friday, January 23, 2015

Mùa Vàng Hoa Cải

Tác giả: Lê Xuân Hoa


Chỉ một kỳ thi tốt nghiệp.
“Có một mùa hoa cải
Nắng vàng trong mê mải”. 

Em là con gái nhà quê, nhút nhát và tự ti. Miền quê của em nằm bên kia sông Đuống với những cách đồng hoa cải vàng mướt mát chảy dài chân đê. Ở cái mảnh đất nghèo khó “Chó ăn đá, gà ăn sỏi” ấy tuổi thơ của em đã đi qua trong trẻo, hồn nhiên. Nơi ấy cha em, ông nội em và cả cụ tổ nữa đã định cư và sinh sống. Lên Hà Nội theo học ngành Sư Phạm em chỉ mong ngày tốt nghiệp trở về quê làm cô giáo. Em sẽ dạy cho bọn trẻ trí thức của nhân loại. Khi lớn lên chúng sẽ hiện đại hóa nông thôn. Cuộc sống sẽ thay đổi, sung túc hơn và đầy đủ hơn. Ủy ban sẽ không phải trả lương cô giáo cho em bằng thóc. Học sinh sẽ không còn ngồi học trong cái đình làng lụp xụp ẩm thấp rêu mọc xanh mờ. Ngày nhập học mẹ đưa em ra bến xe. “Đất quê mình bạc lắm thoát ly đi học đại học được mười người thì chín người bon chen ở lại Hà Nội, may mắn họa hoằn mới được một người về làng, lấy trí thức đâu mà phát triển nông thôn?”. Nhìn dáng mẹ nhỏ bé giữa bến xe huyện mời mịt khói xăng, lòng em quặn thắt. Thương lắm cái mảnh đất nhọc nhằn đã nuôi em khôn lớn.
Anh là người cùng quê với em, học Kinh Tế, thông minh và tự tin. Lơ ngơ giữa thành phố náo nhiệt và xa lạ, anh nghiễm nhiên trở thành nơi nương náu duy nhất của em. Anh hợp với những vùng đất năng động chứ không lạc hậu, thô sơ như quê mình nhưng em vững tin vào tình yêu. Chỉ với niềm tin người ta mới có đủ sức mạnh để vượt qua trở ngại. Ngày xưa mẹ đã theo cha về đây. Và vì một lời hẹn ước mẹ đã mỏi mòn chờ đợi cha đi qua cuộc chiến trong tuổi xuân của mình. Em thích kể với anh về những bông cải vàng mảnh mai như nắng. Hồi nhỏ mỗi sáng em vẫn thường chân trần lúp xúp chạy giữa cánh đồng, sung sướng xoè tay hứng những giọt sương còn đọng lại trên búp. Anh ngạc nhiên lắng nghe em say sưa diễn thuyết, nhè nhẹ kéo tóc em mỉm cười “Sao em nhớ kỹ thế, nhưng ở huyện đã có công ty nước nào dám bỏ vốn đầu tư chưa?”.
Tối thứ bảy, em loay hoay bật tắt, bật tắt công tắc đèn. Quyển sách đặt ngay ngắn trước mặt. Chuông đồng hồ ngân nga gõ mười tiếng. Em thần người. Trống vắng và cô độc ùa đến. Em rũ người ra vì mệt mỏi. Cảm giác như sự kiên nhẫn trong em đã cạn kiệt. Có tiếng kẹt cửa. Hạ về, “Vẫn chưa đến hả Thùy?”. Em im lặng. Gió ùa theo Hạ thổi vào phòng lạnh buốt. Hạ đặt tay lên vai em “Đừng nhập nhằng mãi Thùy ạ. Mọi thứ đều cần có giới hạn của nó”. Em mím môi, tưởng như mình sắp ngã quị mất. Vậy ra anh muốn tránh mặt em. Việc gì anh phải làm thế? Anh đã nói yêu cũng có thể nói chia tay lắm chứ. Cứ im lặng thế này lại làm em nuôi ảo vọng, cứ nấn ná chờ đợi lại làm em tự chất vấn bản thân, mình có lỗi gì? Hay mình đã làm gì sai? Người nhà quê như em thật thà lắm. Nói yêu là yêu, nói ghét là ghét chứ không tế nhị, kiểu cách như người thành phố… Em gục mặt xuống bàn. Khóc òa. Hạ choàng tay ôm ngang người em. Gió vẫn lùa lạnh buốt khắp căn phòng trống. Có lẽ Hạ quên không cài cửa.
Mùa đông, em tì hai tay lên thành cầu, tóc bay xấp xõa. Hun hút phía dưới dòng nước đen ngòm cuồn cuộn như đang cố nén tiếng gầm gừ trong cổ họng. Em nhướng mắt. Ngọn đèn cao áp lành lạnh xanh hắt xuống mặt sông thứ ánh sáng leo lét ma quái càng làm tăng thêm vẻ bí hiểm lù đù của những con sóng đập mình vào chân cầu. Lâm đứng cạnh em, nhún nhẩy trên đôi giầy khủng bố to sụ giọng kiêu hãnh:
- Thùy nhìn mà xem hoành tráng chưa. Đây là cây cầu thế kỷ, niềm tự hào của Hà Nội đấy.
Em kiễng chân, rùng mình choáng ngợp trước sự kỳ bí mênh mang. Dòng sông như con quái vật khổng lồ. Con người chợt bé tẹo như những chú kiến lăng xăng. Em thì thào:
- Nhảy từ trên này xuống thì thế nào nhỉ? Biết đâu đường tới thiên đàng cũng nên.
Lâm hốt hoảng:
- Thùy nói cái gì đấy? Điên à?
Vùng vằng lôi em đi “Thùy bám chắc vào. Về”. Em rón rén ngồi sau lưng Lâm. Tai ù đi.Nao nao thấy thương Lam, thương cả mình nữa.
Tuần trước Hạ đưa em đến tìm anh. Hai đứa đứng ngoài cửa. Anh không giải thích, không bóng gió xa xôi “Thôi coi như mình chưa quen nhau Thùy nhé”. Em sững sờ. Khi gặp anh em mới 18, giờ đã 22. Bốn năm, tình yêu đã lôi tuột em những tháng năm sinh viên, sao lại có thể chưa quen? Em ngẩn ngơ như người lỡ tay đánh rơi mất vật quí hoảng hốt chạy tìm. Hạ nắm chặt tay em, giọng nó lành lạnh “Tôi không ngờ”. Em bồng bềnh trôi trong cơn mộng du. Vô thức.
Lâm phanh xe, tắt máy.
- Thùy vào nghỉ đi. Cấm nghĩ linh tinh đấy nhé.
Mi mắt nặng trĩu, em hẫng hụt bước lên trên những bậc cầu thang tối om, về đến cửa phòng vẫn thấy Lâm đứng dưới đường, điếu thuốc lập lòe trên môi. Em đưa tay vẫy vẫy. Sực nhớ anh chưa bao giờ chờ em như Lâm. Ngày trước mỗi lần đưa em về anh thường chống một chân lên vỉa hè, nghiêng đầu ngó bâng quơ “Thôi anh về”. Em đứng lại đằng sau, lơ ngơ nhìn hút theo chiếc bóng đèn hậu đỏ lập lòe, nhòe nhoẹt dần. Em mấp máy môi “Ngày trước”, nghe như một thanh âm lạ lẫm, xa xôi.
Hạ bảo “Mình có nghị lực và tuổi trẻ, rồi sẽ qua cả thôi. Mày cứ ra bến tàu mà xem, ối người khốn khổ mà người ta vẫn phải sống cả đấy”. Em khác Hạ. Em không phải là trò chơi đã được lập trình trước. Hạ lúc nào cũng chính xác, tỉnh táo và biết phân tích mọi vấn đề. Em không là Hạ nên luôn nhầm lẫn giữa đúng và sai, giữa thật và giả. Em không thích nghi được với lối sống thành thị. Em thấy mình lạc lõng và yếu đuối. Thanh bình và yên ả đã ăn sâu vào tế bào, vào máu thịt của em.
Hạ chống nạnh, lè vè lượn khắp phòng sôi sùng sục hệt như trong chuyện này nó là người bị bỏ rơi chứ không phải là em “Mày phải tìm hiểu cho ra lẽ. Để thế mà chịu được à? Phải có lý do chính đáng chứ”. Em quay mặt vào tường kéo chăn trùm kín mít. Sáng lên thư viện, em không dám rẽ vào con đường quen thuộc dẫn qua nhà anh ở trọ - ngôi nhà có giàn hoa tigôn màu hồng mà em vẫn đùa là hoa tim vỡ. Em đi bằng những ngả đường rối rắm quanh co khác, hết ngã ba lại đến ngã tư chỉ để tránh cho anh khỏi cảm thấy phiền hà. Con gái bọn em ngờ nghệch lắm nhưng cũng không cần đến lòng trắc ẩn của thiên hạ. Em không tự huyễn hoặc bản thân. Khi không còn tình yêu người ta có trăm ngàn cách để biện minh cho hàng động của mình. Giữa em và anh chẳng ai nợ nần gì ai. Anh đã bao giờ hứa hẹn gì đâu. Chỉ có em cả tin. Tin vào những điều không có thật. Hạ ngồi phịch xuống giường, ủ ê “Bốn năm. Trắng tay. Bây giờ nghĩ đến cảnh bắt đầu lại từ đầu sao mà mệt mỏi thế. Lại có một thằng mon men đến làm quen. Năm đầu ngồi chơi đến mười giờ. Năm sau rủ nhau đi xem phim, thuận buồm xuôi gió năm sau nữa mới tính chuyện tìm hiểu. Kinh quá thế thì chết già mất”. Em thò mặt ra ngoài chăn gật đầu đồng tình như cái máy “Ừ, kinh quá” và lơ mơ nghĩ đến anh. Tưởng tượng ra cảnh hai đứa dắt nhau về quê, phát hoảng không biết lúc em dạy học thì anh làm gì? Không lẽ để anh ngồi làm nhà kinh VAC?
Em đẩy cửa. Sững sờ. Đóa hoa cải vàng rực, dịu dàng được đặt trên bậu cửa hắt lên màu kiêu hãng của sự sống. Một mảnh giấy gấp tư cài phía dưới rơi ra. Nét chữ của anh
“Thùy thương!
Gửi cho em chút nắng vàng hiếm hoi đầu đông. Đêm qua, anh đã phóng xe về quê chỉ để tìm cho em những bông cải cuối mùa còn sót lại. Chút nữa trên đường ra sân bay anh sẽ mang chúng đến nhà em.
Anh được cơ quan cử đi học và anh hiểu đây là cơ hội mà anh cần nắm lấy. Anh biết em yêu hoa cải đến nhường nào nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác. Mẹ đã chờ đợi cha dù cha không bao giờ trở về. Anh không giống mẹ lại đem cả cuộc đời ra chờ đợi mà mọi điều đều có thể đổi thay. Hơn nữa chắc gì ở quê anh đã có việc để làm…
Tha lỗi cho anh. Cầu chúc cho em được hạnh phúc.
Anh”. 

Em lặng lẽ đứng trên ban công tầng bốn. Bầu trời u ám, loang lổ một màu xám xịt. Nắng vàng gom cả lại trong vòng tay em, rực rỡ. Chợt nhớ em đã quên không nhắc anh hoa cải không cắm được trong lọ. Nó chỉ sống được với đất ven đê quê mình. Có lẽ em sẽ mang chúng về quê. Chỉ ở nơi ấy hoa cải mới có thể dắt em đi hết mùa đông lạnh lẽo này. Vâng, em sẽ về quê. Nơi ấy đang chờ em. Nơi ấy mẹ vẫn thường hát:
“Có một mùa hoa cải
Chia tay bởi chiến tranh
Em đã chờ đợi anh
Sao anh mãi không về”. 

Anh có biết không người ta chỉ thực sự hạnh phúc khi người ta có quê hương và có tình yêu. 

Mùa Hạ Cuối

Tác giả: Phương Thúy


Cây phượng ven đường đã cháy lên một màu rực lửa, báo hiệu một mùa hè nữa lại đến. Em đang lang thang như một người vô định trong khúc hát ngân vang da diết và tha thiết của những chú ve sầu ảo não. Một tháng nữa, em sẽ ra trường và cũng sẽ chẳng còn là cô sinh viên bé bỏng, thơ ngây của ngày nào. Khi ấy, tất cả sẽ lùi vào dĩ vãng. Dòng thời gian vô tình lướt qua như dòng người trên đường trôi qua em hờ hững và lạnh nhạt.

Kỷ niệm, hình ảnh của anh và em ngày trước nhập nhòa trong ký ức. Em cứ tưởng mình đã quên nhưng …em vẫn nhớ. Người ta không thể sống trong quá khứ, vâng đúng thế, nhất là cái quá khứ không tốt đẹp nhưng tìm quên nó đâu phải là chuyện đơn giản. Em đã từng tìm quên và cũng đã từng phải nhớ. “Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm…” phải chăng là như thế? Hai năm, liệu anh có còn nhớ không? Nụ cười của anh sao mà trở nên chua chát quá, cay đắng quá. Anh chào em như chào một người bạn bình thường vô tình gặp. Phải chăng trong anh, em chỉ còn là một dấu chấm nhỏ nhoi và mờ nhạt? Người ta sao mà dễ quên quá. Anh còn nhớ anh đã hứa gì không? Hứa, xin hãy cố mà quên. Những ai đã từng ấp ủ, từng hy vọng thì hãy cố mà quên.

Công viên chiều nay dường như lặng lẽ. Em độc hành trên đôi chân của một kẻ lãng du. Cố ý hay vô tình, em dừng chân nơi ghế đá, nơi có cây phượng già mà ngày xưa em và anh đã từng khắc lên đó chi chít tên anh và cả tên em. Đó cũng là nơi mà anh đã trao cho em một chùm hoa phượng vĩ cuối mùa, trước khi anh đi xa học … Bàn tay em chạm nhẹ vào thân cây, sờ nhẹ lên những vết khắc. Ôi, thời gian! Hai năm, dòng thời gian vô tình đã nhẹ nhàng xoá đi tất cả. Vết khắc ngày xưa, nay chỉ còn là những vết sẹo lồi lõm trên thân cây. Hai năm thoáng qua mau chóng nhưng cũng đủ để lại những vết hằng trên thân cây cũng như trong trái tim bé bỏng và khờ khạo của em.

Bóng tối lấy đầy khoảng không trước mặt, em ngẩng lên … sững sờ. Anh và một người nữa – một cô gái xinh xắn đang tươi cười bên anh, một cái cười ngạo nghễ của những người chiến thắng. Anh im lặng nhìn thẳng vào mắt em, trong mắt anh đong đầy lời giải thích. Em mím môi gật đầu chào rồi lặng lẽ đơn độc ra đi. Em đi nhanh như chạy. Phải em không đủ sức đối đầu nên phải trốn chạy? Trốn chạy ánh mắt anh và cả nụ cười ngạo nghễ kia đang từng bước đuổi theo.

Tất cả đã quá đủ để cho em nhận ra rằng mình quá ngốc và quá ảo tưởng. Nồi niềm trông mong của em trong hai năm nay kết thúc như thế, còn gì cay đắng và chua xót hơn thế chăng? Những giọt lệ thi nhau rơi thấm qua bờ môi mặn chát. Đã đến lúc em phải nếm thử vị mặn của tình đời … Nhưng không, em không thể gục ngã và vật vã như thế. Ánh hào quang của tương lai đang chờ bước chân em. Em không thể nào quẳng tương lai mình vào một xó xỉnh tối đen của quá khứ được. Em phải quên và nhất định phải quên, như quên hẳn đi một mùa hạ của hai năm về trước, mùa hạ cuối cùng của cả anh và em.